Bốn chữ “tù nhân lương tâm” được một số kẻ làm chính trị chộp dật huênh hoang rêu rao đắc trí trên RFA, BBC, Boxit.... Hai chữ “lương tâm” với nội hàm chất chứa nhân văn cặp đôi với “tù nhân” như được vun đắp hòng tạo ra một sự thương cảm từ mọi người. Nhưng khi đặt trong bối cảnh thực tế cuộc sống và môi trường pháp lý sẽ thấy rõ bản chất của cách dùng từ ác ý, đánh lận, gian trá của kẻ sáng tạo và ca tụng nó.
Tại đất nước Việt Nam không có phạm trù “tù nhân lương tâm” trong hệ thống ngôn ngữ pháp lý. Có lẽ, trên thế giới, từ nước Mỹ siêu cường, Nhật Bản hiện đại, nước Nga rộng lớn tới Trung Đông, Bắc Phi, Nam - Bắc Cực… cũng không nơi nào có khái niệm này. Vậy người ta nghĩ ra nó nhằm mục đích gì? Trả lời câu hỏi đó cần tìm hiểu về đối tượng sử dụng và cái được gọi là “tù nhân lương tâm”.
Công dân trong một đất nước có chủ quyền, phải tuân thủ hiến pháp và pháp luật, đó là nền tảng của một xã hội văn minh. Sống, làm việc theo luật pháp là một con người có văn hóa. Các chế định của pháp luật hình sự Việt Nam được xây dựng dựa trên những chuẩn mực đạo đức, chuẩn mực pháp lý, phù hợp với điều kiện kinh tế, xã hội Việt Nam và quan trọng, nó được ban hành bởi cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất là Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Để duy trì sự ổn định, phát triển bền vững đất nước, Nhà nước Việt Nam phải thực hiện nghiêm các quy định của pháp luật, trong đó có Bộ luật Hình sự; công dân Việt Nam và người nước ngoài hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam có trách nhiệm tuân thủ các quy định đó, trường hợp công dân vi phạm pháp luật hình sự phải chịu trách nhiệm pháp lý cho hành vi của mình.
Một số kẻ vì những động cơ khác nhau, thực hiện các hành vi nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm đến các khách thể được pháp luật hình sự bảo vệ, trong đó có khách thể Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã kịp thời được phát hiện, xử lý theo đúng quy định. Điển hình như một số đối tượng Lê Công Định, Nguyễn Văn Hải, Lê Thị Công Nhân, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Quốc Quân, Nguyễn Phương Uyên, Cù Huy Hà Vũ, Đoàn Quốc Hùng, Đinh Đăng Định… Quá trình phạm tội của các công dân trên đã bị quần chúng nhân dân phát giác, cơ quan điều tra làm rõ, viện kiểm sát truy tố, tòa án nhân dân tuyên án. Như vậy, bản án đã có hiệu lực thi hành, tính hợp pháp của bản án là rõ ràng, không thể bác bỏ. Những con người đó khi chấp hành hình phạt tù, được gọi là phạm nhân. Các phạm nhân phải trả giá cho những hành vi họ gây ra với xã hội, hình phạt tù nghiêm khắc tước bỏ một số quyền cá nhân của họ như quyền tự do, quyền bầu cử… Mục đích của hình phạt là để giáo dục, cải tạo họ trở thành công dân tốt, phù hợp với chuẩn mực xã hội. Trong quá trình cải tạo tại các nhà tù, họ được học tập về nghề nghiệp, sự khoan hồng, tính nhân văn của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã tạo cho họ cơ hội để hoàn lương, sớm trở về gia đình, hòa nhập vào xã hội. Rất nhiều phạm nhân khi ra tù đã trở thành công dân sống có ích, phát triển kinh tế gia đình, góp phần vào sự ổn định, phát triển chung của xã hội.
Đó là những sự thật không thể phủ nhận.
Thế nhưng, một số kẻ am hiểu luật pháp, lại cố tình đánh lận, gọi các phạm nhân phạm tội xâm phạm an ninh quốc gia ở trên là “tù nhân lương tâm”. Rõ ràng, lương tâm không phải là thứ ban tặng hay mua bán, lương tâm gắn với con người cụ thể, đặt trong bối cảnh cụ thể. Phạm trù lương tâm không đồng nhất với phạm trù pháp luật. Tại Việt Nam cũng như trên thế giới có một cách hiểu chung cho những người phạm tội bị kết án đó là phạm nhân hoặc tù nhân. Tuyệt nhiên, không có thứ gì được gọi là “tù nhân lương tâm”. Mọi phạm nhân khi chấp hành hình phạt tù đều chung một chế độ quản lý, giáo dục, người cải tạo tốt sẽ được giảm án, khoan hồng, người vi phạm sẽ bị xử lý.
Gần đây, Interner dộ lên nào là “Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam”, “Quỹ Yểm trợ - kết nghĩa với tù nhân lương tâm Việt Nam” do thứ trí thức Nguyễn Đình Thắng tận Hoa Kỳ lập ra, cùng với các nhóm Hội Bầu bí tương thân, Hội Dân oan Việt Nam, Ủy ban Công lý và hòa bình, Hội Anh em dân chủ, Phong trào Con đường Việt Nam tung hô nhau, co cụm lại trong sự ghẻ lạnh, tanh tưởi, ghê sợ của đông đảo bà con người Việt tại nước ngoài và sự lên án mạnh mẽ của hàng triệu đồng bào trong nước. Rõ ràng, các nhóm trên, hoàn toàn không có cơ sở pháp lý tồn tại. Mọi hành động, tuyên bố đều không có cơ sở, dối trá. Đó chỉ là những trò hề của các con rối được điều khiển bởi lũ diều hâu, kền kền muốn phá hoại sự ổn định, nền hòa bình, phát triển của đất nước Việt Nam.
Kẻ sử dụng từ ngữ đánh tráo như vậy, hẳn có mục đích đen tối, động cơ đê hèn. Đằng sau cách mánh khóe dùng ngôn từ là những mưu mô, toan tính bẩn thỉu của bè lũ phá nước, đi ngược lại lợi ích chung của Tổ quốc và nhân dân Việt Nam. Không có gì là chính nghĩa cho hành vi cổ vũ, khích lệ, hậu thuẫn cho những kẻ phạm tội đang chấp hành hình phạt. Dù có gọt rũa, tráo chữ thế nào thì cũng không thể che lấp được bản chất của một hành vi đầy sai trái.




Mõ RFA tồn tại đã lâu. Xin được dùng từ “tồn tại”, bởi lẽ “manh áo không làm nên thầy tu”. Những tưởng có nhóm đưa tin, có đài phát thanh, có internet là thành báo chí? Chỉ là cái vỏ bọc chuyên buôn dưa, bán dừa, tin vịt thành thiên nga. Tóm lại là không có chức năng báo chí và được sở hữu bởi một bầy ác quỷ chống lại Tổ quốc và nhân dân Việt Nam thân yêu. Hết thảy thông tin đều là bịa đặt, vu cáo, xuyên tạc, tuyệt nhiên không có cơ sở thực tiễn khách quan.
Còn Nguyễn Lân Thắng, ngay cái tên đệm đã khiến người ta liên tưởng tới một dòng họ học thức lững lẫy, danh tiếng của đất Việt. Thế nhưng, đứa con nghịch tử vô đạo (có đạo, nhưng là đạo tặc), ăn cơm trắng đá bát ấy kịp thời được dòng họ danh tiếng khai tử. Giờ Lân Thắng vật vờ, quằn quại và ngày càng điên cuồng cùng với mõ RFA thực hiện những phi vụ kiếm nhời từ nhóm ác quỷ nhằm chống dòng họ và sau đó là nhân dân, Tổ quốc Việt Nam.
Bình thường thì không sao, dở giời trái nắng là y rằng, Thắng bù lu bù loa ăn vạ, kêu gào thảm thiết cho con mẹ RFA tiếp cơm gạo. Cái cặp đôi của thân phận bị ruồng bỏ gặp phải bà mẹ ghẻ hiền hậu sao thật đúng là duyên địa ngục ban cho. “Mẹ hát, con khen hay” và kịch bản “con khóc, mẹ thét gào” chẳng lấy gì làm xa lạ. Dẫu cứ có một Computer và đường truyền Internet thì nhà nhà, người người, từ đồng bào trong nước lẫn kiều bào ở nước ngoài đều tỏ màn kịch rất kệch cỡm, rởm đời ấy.
Mới đây chưa đầy năm dương lịch, mõ RFA dật tít “ Blogger Nguyễn Lân Thắng trả lời RFA ngay sau khi được thả” với bút danh vú nuôi Mặc Lâm được lan truyền rộng rãi trong lãnh địa của quỷ. Thật rõ ư là đúng với sự thật bản chất mối quan hệ ngịch tử Lân Thắng và bà mẹ ghẻ hiền hậu RFA.
Cùng đôi lời tỏ bày xem sao.
Màn kịch luôn được dàn dựng, hội ý rất bài bản khi ra mắt công chúng. Trước tiên là tuyên bố lý do, giới thiệu khách mời, kế đến là hỏi xã giao sức khỏe, rồi kéo theo đó là kẻ tung người hứng, bợ đỡ nhau, điểm đến cuối cùng là muốn gửi thông điệp thách thức Tổ quốc, nhân dân, lôi kéo những ai thiếu hiểu biết, lầm tưởng Thắng và bè lũ là những “anh hùng”, “siêu nhân”… theo con đường đầy rẫy tội lỗi, hủ hóa đạo đức của y và bè lũ vài tên (như Tường Thụy, Quân trốn thuế….) chống phá nền hòa bình, sự ổn định của đất nước.
Điểm qua một vài sự gian trá của màn kịch. Trước hết, đi từ chính tư liệu khách quan, chân thực từ bức ảnh chụp tại phi trường Nội Bài. Dường như vị tác giả chụp đã nhầm lẫn đến mức đặt tên thiếu trung thực cho bức ảnh, nhan đề “Bạn bè và gia đình kêu gọi trả tự do cho Blogger Nguyễn Lân Thắng tại sân bay Nội Bài hôm 30 tháng 10 năm 2013. Citizen photo”. Thật ra, đây không phải là sự nhầm lẫn, mà chẳng qua là vì sự thật rõ quá, nên gắng gượng lấy vải màn thưa che mắt bà con cô bác ở xa. Dù soi dưới kính hiển vi của siêu cường Mỹ hay kính lúp của Nhật Bổn cũng không tìm ra đâu là “gia đình” của Lân Thắng? (Nếu gia đình được hiểu theo nghĩa là bố, mẹ, anh, chị em ruột, anh chị em họ, vợ, con, cho dù tính cả người tình đi chăng nữa) - Tuyệt nhiên không có!. Chẳng có mặt ai trong gia đình Nguyễn Lân. Vậy còn “bạn bè” thì được hiểu ra sao? Bạn hàng xóm, bạn học, bạn cơ quan, bạn gì gì đó nữa, cũng không có. Vậy bầy người kia là ai? Cớ gì tác giả bức ảnh (có thể là đứa con rơi của mẹ ghẻ RFA) lại đặt tên đầm ấm, sum vầy cho một bức ảnh đẹp như vậy?
Thật ra, cũng không có gì là to tát, nghiêm trọng. Cứ lướt qua đó, liên kết sự việc lại thì rõ nhóm người kia là ai. Đó là bè, bè trong từ bè lũ của ngịch tử Nguyễn Lân Thắng. Một kẻ vừa đi xa về, theo như mõ RFA bắn tin thì “qua Philippines tham dự….thì anh lại vòng qua Châu Âu rồi về lại Thái Lan”. Lẽ ra, khi đặt chân đến phi trường, thì gia đình, bằng hữu vỗn vã, nồng ấm đón chào, thì đằng này, Lân Thắng lại vật vờ một mình với bè lũ và người mẹ ghẻ RFA tận bên kia bán cầu vọng âm đón tiếp. Vậy đó, một con người phải sống thế nào thì gia đình, bằng hữu mới đối xử như vậy. Chắc hẳn câu hỏi này cũng chính là câu trả lời.
Thấu hiểu tâm trạng quá ư thèm khát tình cảm gia đình, bằng hữu nơi quê hương Việt Nam, Nguyễn Lân Thắng được mẹ ghẻ hiền RFA khích lệ, động viên rất nhẹ nhàng mà đầy đau đớn, tủi hổ.
Trích đoạn:
“Mặc Lâm: Xin được hỏi anh một câu cuối cùng. Anh là hậu duệ của một dòng họ rất nổi tiếng tại Việt Nam là dòng họ Nguyễn Lân, không biết việc làm của anh có gây lo lắng trong gia đình hay không và nếu có thì phản ứng của họ như thế nào?
Blogger Nguyễn Lân Thắng: Gia đình tôi tương đối cũng có tiếng ở Việt Nam vì có các cô các chú các bác tham gia nhiều trong các cương vị khác nhau. Ngay từ đầu các hoạt động của tôi cũng đã làm cho nhiều người trong gia đình lo lắng nhưng dần dần bằng chính những hoạt động của mình qua sự trong sáng, minh bạch trong những hoạt động ấy của tôi nên dần dần mọi người củng hiểu ra và nói chung tất cả đều ủng hộ”.
Phải chăng, thẳm sâu bên trong ngịch tử Lân Thắng vẫn còn đâu đó vướng vân lương tri của một đứa con. Nhưng sự dối trá, dã tâm đi ngược lại lợi ích chung của dân tộc, nhân dân đã che khuất, vùi dập thứ lương tri nhỏ nhoi kia. Để rồi, phải cố ngụy tạo, biện bạch, và tráo trở hơn là sử dụng uy tín danh tiếng của gia tộc mà đánh bóng, lập lờ đi những hành động xấu xa, ác thú của Lân Thắng. Nếu đúng lời Thắng thủ thỉ với mẹ ghẻ hiền RFA “dần dần bằng chính những hoạt động của mình qua sự trong sáng, minh bạch trong những hoạt động ấy của tôi nên dần dần mọi người củng hiểu ra và nói chung tất cả đều ủng hộ”, thì đâu tới cơ sự vật vờ một mình giữa dòng đời lạc lõng…. Lẽ nào với những “các cô các chú các bác tham gia nhiều trong các cương vị khác nhau” có tiếng ở Việt Nam lại phải cần thời gian, để hiểu sâu sắc những hành động đen tối của Thắng sao? Thăng đang chống lại dòng tộc của mình một cách ngông cuồng, gian trá, đáng khinh bỉ.

Thật thấy tội lỗi cho một tâm hồn….
 Mới đây, ngày đầu xuân của năm Giáp Ngọ 2014, Hạ Đình Nguyên lại “khai bút” trong sự mục rỗng, bịp bợm vốn kéo dài lê thê của những xuân cũ. Thường thì nói bao giờ cũng dễ và bịa đặt, vu cáo còn dễ hơn với một tên trí thức rởm như Nguyên. Nhan đề “Kế hoạch thằng Bờm - lấy lại lòng dân” được che đậy bằng những ngôn từ mĩ miều, lối viết ẩn dụ khá chu đáo, có phần chau chuốt về mặt chữ nghĩa. Mục đích của bài viết luôn rõ khi nó được đặt dưới bút danh Hạ Đình Nguyên - xuyên tạc, bóp méo sự thật, kích động, chống phá nền hòa bình, sự ổn định, phát triển của Tổ quốc và Nhân dân Việt Nam.
Trong khi độc lập, hòa bình đang hiện hữu, Nguyên cố gắng tỏ ra có chút “công trạng” khi ra rả đứng ở hiện tại mà phân trần lịch sử, tự cho mình cái quyền đứng trên xương máu của thế hệ đi trước mà cất lên những tiếng hú của loài lang sói. Liêm sỉ và tự trọng của một con người thông thường cũng không làm điều đó, ấy vậy mà Hạ Đình Nguyên bất chấp tất cả. Xin được tâm tư cùng Đình Nguyên đôi lời giản đơn.
Quay ngược thời gian tìm về lịch sử, cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của dân tộc chống sự xâm lược lãnh thổ của Trung Quốc bất kể con dân đất Việt nào cũng tỏ. Vì đó là sự thật và sự thật ấy chính là thành quả xương máu của bao người con Việt Nam yêu nước. Đó là niềm tự hào tiếp nối truyền thống yêu nước chống giặc ngoại xâm trong trang sử vẻ vang chống lại sự xâm lược của phương Bắc. Không dân tộc nào được phép quên đi lịch sử cội nguồn của mình. Thế nhưng, nếu không xây dựng đất nước tương lai tốt đẹp từ hiện tại thì quả là có lỗi với lịch sử. Chân lý giản đơn ấy, là con người ai chẳng thấu hiểu.
Thế nhưng, Hạ Đình Nguyên rất hiểu mà cố gắng làm cho người khác hiểu sai bằng câu chữ của y. “Riêng tôi cảm thấy vui, vì ngày 17 tháng 2 năm nay hơn hẳn mấy mươi năm qua!”. Đình Nguyên “cảm thấy vui”, “vui” trước những mất mát, đau thương của thế hệ cha anh cầm súng bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Cái lộ mặt ở đây rõ ngay từ khúc dạo đầu, Nguyên vui vì trong khi cha anh cầm súng ra chiến trường đổ máu, ngày 17/2 là ngày giỗ của bao gia đình, thì đó lại là ngày mà Nguyên rúm ró trốn quẩn quanh đâu đó để khỏi phải ra trận tuyến máu lửa. Khó lòng che dấu sự hèn nhát, bịp bợm của một kẻ dẫu có nhiều chữ nhưng tâm thì rất tà.
“Sự kiện trọng đại của 30 ngày chiến đấu oanh liệt, đánh đuổi bọn xâm lược Bắc Kinh, đã bị giấu kín, bị nhấn chìm” (trích nguyên vẹn câu chữ của Hạ Đình Nguyên”. Thấy rất rõ đó, khi thời đại của 35 năm về trước dân tộc cần lắm những trai trẻ ra trận tuyến máu lửa thì Nguyên lặn mất tăm, nay 35 năm sau đất nước hòa bình, non sông bờ cõi được giữ vững thì Hạ Đình Nguyên lại được phen tìm về với quá khứ bạc nhược của y. Sự đớn hèn của một nhân cách rởm thể hiện rõ khi Đình Nguyên lầm tưởng rằng triệu triệu người Việt Nam ở trong và ngoài nước không biết đến sự kiện chiến tranh biên giới 1979. Để rằng đến mức y coi như trang sử vẻ vang ấy bị “nhấn chìm, bị che giấu”? Nếu hỏi một học sinh chưa học hết lớp 9, chắc chắn học sinh đó sẽ lật dở trang sách giáo khoa lịch sử ghi rõ ràng bằng chữ quốc ngữ và tát vào bộ mặt giả nhân, nặn nghĩa của Hạ Đình Nguyên.
“Ai đã cố vùi lấp cuộc chiến đấu anh dũng, sự hy sinh cao cả và nỗi đau khôn nguôi này của dân tộc suốt mấy mươi năm nay?” Là ai? Là ai vậy ông Đình Nguyên tật nguyền về đạo đức? Chính là ông đó và những kẻ khác như Lê Hiếu Đằng, Lê Quốc Quân, Nguyễn Tường Thụy và bè lũ mõ làng RFA… đang hò hú hàng ngày chống lại Tổ quốc Việt Nam.
Cùng xem Hạ Đình Nguyên viết kịch, một màn kịch dở: “Một cựu chiến binh hôm nay đã nói với người anh mình: Chúng tôi đi đánh Tàu này, anh có biết không, nhục như con chó. Không thằng nào nhớ tới hết”. Ngài “cựu chiến binh hôm nay” ấy là ai? Phải có họ, có tên, có tuổi, có địa chỉ rõ ràng chứ? Hay “cựu chiến” ấy chính là con người Hạ Đình Nguyên. Nếu chưa một lần đặt chân lên cột mốc 836, chưa một lần tới gần Lạng Sơn, Cao Bằng, Thái Nguyên, Bắc Cạn… thì Đình Nguyên đừng phán bừa như vậy. Một người từng không tiếc máu xương ra tuyến lửa thì chẳng bao giờ khi đất nước thanh bình họ lại tiếc cái mà Đình Nguyên nói ra “Không thằng nào nhớ tới hết”. Mạng sống của người lính còn không tiếc, huống chi họ lại lăn tăn về một sự nhớ nào đó chăng?

“Là một sự bùng nổ thông tin về cuộc chiến tranh vệ quốc 1979 chống xâm lược Tàu, để hôm nay sự kiện lịch sử đó như mở nắp quan tài mà đứng dậy”. Than ôi, Hạ Đình Nguyên dị dạng, tật nguyền cả nhân cách, đạo đức lẫn tâm hồn. Sau bao ngôn từ tưởng như mĩ miều, cuối cùng thì “cái kim trong bọc” cũng thò ra. Vải thưa không che được mắt thánh, tà tâm không thắng nổi minh tâm. Hạ Đình Nguyên coi chiến thắng bảo vệ chủ quyền cương vực lãnh thổ của dân tộc Việt Nam chỉ như một… thôi ư? Quả thật mọi lối đi của ác quỷ đều dẫn đến địa ngục.
































 

     Thấy nhan đề hay hay, mạn phép “mượn tạm” của bút danh Phạm Nhật Bình đồng loạt đăng trên các mõ làng RFA, RFI, blog chấy rận… Chính xác là nội dung quá nông cạn nên thường thì các mõ thay nhau sử dụng, và vì thế vấn nạn bản quyền rận là mặc nhiên. Nhìn sao khắm khựa tựa như bầy kền kền thèm khát, tranh nhau giằng xé miếng mồi thối rữa.


            Cái lạnh của mấy ngày gần đây khá tê tái. Không khí hanh khô làm lộ thêm những vết nứt nẻ. Thế nhưng các diễn đàn của rận chủ vẫn ẩm mốc, như quay lưng với thời cuộc. Nhẫn nại cần mẫn “bới vết, tìm lông” để thổi phồng và vu khống. Đó là một đặc trưng cố hữu của bầy rận chủ.
            Cuối năm, như xả hàng tồn kho và chạy bứt về tết, rầm rộ nhiều chiêu thức để “kiếm lời”, hi vọng vớt vát sau nhiều năm mưu đồ thất bại, tiền đồ xám xịt. Mới đây, mõ làng RFA, RFI lại rống lên thứ “Bầu bí tương tàn”, “Mạng nhện blogger Việt Nam”, “Hoàng Sa FC”, “Tuyên bố ra khỏi…”, “Dân biểu Sanzchez gửi thư cho Ngoại trưởng Mỹ Kerry”… Nói thật đã dễ, nói dối còn dễ gấp trăm lần. Ấy vậy, vẫn có những người nhẹ dạ dễ dàng nghe và tin sự giả dối từ vài ba cái “mõ làng” đó, để rồi tiền mất tật mang. Những nhơ nhuốc bẩn thửu chính trị chính em chống phá nền dân chủ, hòa bình của Tổ quốc Việt Nam dịp cuối năm như tỷ lệ nghịch với thời tiết. Âu cũng dễ hiểu cho nồi bánh trưng của nhóm rận chủ kia. Không tích cực thì lấy đâu củi đun và lá dong gói bánh. Chỉ tiếc cho bà con nào ngây thơ chót phí thời gian và tiền bạc góp tiền cho bầy rận sắm tết.
            Đất nước đang hừng hực khí thế chuẩn bị đón xuân sang, một mùa Đào Mai rựng rỡ của non sông và lòng người. Con người bộn rộn với những bộn bề của cuộc sống, miệt mài lao động. Còn bầy rận chủ thì bao đời nay vẫn vậy, trốn thuế, lừa dân, hại nước. Mới đây, rận chủ Nguyễn Đ Kiên, Ch Dũng, Hiếu Đ… lăn ra vật vã ăn vạ, mượn mõ RFA, RFI đánh trống kêu “oan Thị Màu”. Phầm màu toe toét trên bộ mặt giả nhân nghĩa hòng mong kiếm tìm sự bố thí lòng thương cảm cho một kiếp con… Rồi một bầy nheo nhóc xúm lại tung hô gọi chất lỏng đo đỏ trên thứ ấy là “hi sinh” là “dũng cảm” đấu tranh chống nền dân chủ, hòa bình, ổn định của Tổ quốc. Chẳng khác nào tính hài bi kịch của “Con Rồng tre”.
            Co cóp lại trong cảnh “bầu bí tương nhau”, bầu thì ít mà bí thì nhiều. Thoi thóp, dật dờ, chui rúc, bụi bờ bao năm vẫn là tiếng động “thở hắt ra” của những đứa con bất hiếu với Tổ quốc Việt Nam.
“Ngày dài tháng rộng lang thang
Đôi lời bày tỏ xuân sang đón chờ”

Mẹ và Bé

(Cuối tuần đi chơi bên bờ hồ Hoàn Kiếm, Thủ đô Hà Nội)


Con: Mẹ ơi, họ làm gì đông người thế hả mẹ?
- Mẹ: Để mẹ coi nào…. Àh, một nhóm người xấu đó con.
- Con: Nhưng nhìn họ ăn mặc đẹp và áo có cả hình người ngộ ngĩnh nữa, nhìn đáng yêu mà mẹ.
- Mẹ: Manh áo không làm nên thầy tu đâu con.
- Con: Là sao hả mẹ? Con chưa hiểu?
- Mẹ: Ừm, họ khoác áo đẹp, nói như hát và hành động như múa, nhưng trong trái tim và khối óc họ chứa toàn điều đen tối con ạ.
- Con: Điều đen đối là gì vậy mẹ?
- Mẹ: Con biết thế nào là Tổ quốc không?
- Con: Tổ quốc à mẹ? Tổ quốc là quê hương Việt Nam phải không mẹ?
- Mẹ (xoa đầu con ngoan): Đúng rồi đó con yêu ạ. Tổ quốc Việt Nam là quê hương, là nhà của chúng ta đó.
- Con: Vậy nhóm người xấu kia, họ có Tổ quốc không mẹ?
- Mẹ: Có chứ con yêu, họ có Tổ quốc như con đó, và như bao người Việt Nam mang trong mình dòng máu Lạc Hồng vậy.
- Con: Nhưng con yêu Tổ quốc, con yêu quê hương Việt Nam. Vậy họ có yêu Tổ quốc như con không mẹ?
- Mẹ: Nếu con nghe họ nói và nhìn họ đang diễn thì có lời nào không là yêu nước đâu con, nhưng đằng sau lời nói là những ý đồ như quỷ sa tăng, như ông ba bị đó con. Xấu xa lắm con ạ.
- Con: Con chưa hiểu lắm, mẹ nói rõ con nghe đi.
- Mẹ: Con thấy sáng Hồ Gươm thế nào?
- Con: Thiên thần mẹ ạ, như bao ngày qua con đến trường. Có liên quan gì phải không mẹ?
- Mẹ: Tổ quốc Việt Nam, để có sự thanh bình như sáng Hồ Gươm hôm nay, ông bà ta đã đổ bao máu xương, nước mắt để lấy sự thanh bình này đấy con.
- Con: Vâng. Con là người thật hạnh phúc phải không mẹ? Nhưng mẹ ơi, nhóm người kia họ xấu như thế nào ạ?
- Mẹ: Con thấy đó, họ chỉ có một nhóm nhỏ. Con biết tại sao họ chỉ có nhóm nhỏ xíu không?
- Con: Dạ không mẹ ạ. Àh, có phải vì họ xấu, nên không ai chơi với họ phải không mẹ?
- Mẹ (cười âu yếm): Đúng rồi con yêu ạ. Chọn bạn mà chơi, họ xấu vậy, không ai chơi, ai cũng xa lánh.
- Con: Như thế nào ạ mẹ?
- Mẹ: Cuộc sống thanh bình, mọi người từ già trẻ, gái trai, từ miền xuôi đến miền ngược, từ vùng núi biên cương đến hải đảo xa xôi, tất cả đang ra sức học tập, lao động xây dựng đất nước mình hưng thịnh, nhưng nhóm người kia không làm vậy đâu con.
- Con (ôm lấy mẹ e ấp): Mẹ ơi, có phải ông bà, bố mẹ và con, cô giáo và tất cả mọi người đang cố gắng đưa đất nước “sánh vai với các cường quốc năm châu” như Bác Hồ dạy phải không mẹ?
- Mẹ: Con yêu, đúng rồi đó con. Nhóm người kia, họ không những không làm, mà họ còn phá đó con, họ làm nhiều thứ xấu xa như ông ba bị chuyên bắt trẻ con đó.
- Con: Con thấy ghét, nhưng con muốn biết nữa cơ.

- Mẹ (ôm lấy con yêu): Họ nói dối, họ chuyên đi lừa những người dân Việt Nam hiền lành theo họ làm điều xấu.
- Con: Mẹ ơi, nói dối là xấu, dối trá là bị các bạn lêu lêu.
- Mẹ: Họ nói dối rằng Tổ quốc mình không có tự do dân chủ, họ giả dối nhiều lắm con ạ.
- Con: Mẹ ơi, con ghét họ. Mẹ, con không hiểu dân chủ là gì, tự do nữa?
- Mẹ: Dân chủ là mọi người dân, trong đó có ông bà, ba mẹ và con, tất cả người dân mình được làm chủ cuộc sống, được lao động, học tập, vui chơi giải trí, được sống thanh bình đó con.
- Con (ôm chặt lấy mẹ): Và dân chủ là con được làm con của ba mẹ nữa…
- Mẹ: Nhóm người kia, họ chuyên đi gây rối, làm cản trở giao thông, làm tắc đường đó con.
- Con: Họ làm con đến lớp muộn nữa. Nhưng mẹ ơi, họ cứ đứng đó gào thét, vậy họ có ăn cơm và uống nước không mẹ?
- Mẹ: Có chứ con yêu, họ cũng là người mà.
- Con: Nhưng như ba mẹ, cô giáo con, hàng ngày phải đi làm mà mẹ, mới có gạo nấu cơm chứ ạ?
- Mẹ: Họ nối dối, họ lừa một số người dân trong nước và người Việt Nam mình đang ở xa Tổ quốc đó con.
- Con: Mẹ ơi, họ là người xấu xa nhất.
- Mẹ: Ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác mà con yêu.
- Con: Cô giáo con dạy chúng con, Tổ quốc mình, quê hương mình mà mình không yêu, thì chẳng khác nào mình là người con bất hiếu. Phải không mẹ?
- Mẹ: …. Con yêu… Con sẽ trở thành một công dân tốt.
- Con: Con sẽ trở thành người tốt, để trừng trị nhóm người xấu kia mẹ ạ. Vì con yêu Tổ quốc Việt Nam, con yêu đất nước mình và yêu sáng Hồ Gươm thanh bình.
Mẹ: Và mẹ yêu con như yêu Tổ quốc mình.

(Mẹ và Con cùng dạo quanh Hồ Gươm, Hà Nội)
Trước chuyến thăm Việt Nam của ngài Ngoại trưởng Mỹ John Forbes Kerry, một số mõ làng như VOA, RFI, RFA và đôi kẻ “dận chủ”, “nhẫn quyền” trong nước có những dự đoán ác ý, xuyên tạc đăng tải trên blog, diễn đàn... về chuyến đi của ngài Ngoại trưởng Mỹ. Ngay cả một số dân biểu Mỹ cũng được những mõ làng kia mượn tên để bôi nhọ mục đích, nội dung chuyến đi Ngài. Nhưng, sự thật thì không cần phải nói nhiều. Những gì ngài John Kerry nói và làm khi đến Việt Nam thể hiện tất cả chân lý - Việt Nam là đất nước hòa bình, giá trị dân chủ và nhân quyền gắn liền với thiết chế nhà nước và cuộc sống của người dân.
Con người sinh ra trên cõi đời, ai cũng có một nơi chôn nhau, chúng ta gọi đó là quê hương. Quê hương theo nghĩa hẹp là một vùng miền trên đất nước, quê hương ở nghĩa rộng chính là Tổ quốc. Tổ quốc, đất nước, quê hương là nơi ta sinh ra, là nơi khi thác ta khát khao muốn trở về. Những tiếng đó cất lên thiêng liêng và gợi bao cảm xúc trào dâng khi ta đi xa. Đúng như một nhà thơ từng xúc cảm “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở. Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”. Tổ quốc là mái nhà chung và nhân dân chính là gia đình lớn của mỗi người con mang trong mình dòng máu Lạc Hồng. Hàng nghìn năm lịch sử dựng nước, giữ nước, trải qua bao thăng trầm, con người Việt Nam với nền văn hóa của riêng mình vẫn trường tồn; từng mảnh đất, biển trời thiêng liêng của Tổ quốc, thế hệ sau vẫn tiếp nối truyền thống anh hùng giữ vững.
Nay đất nước hòa bình, giang sơn thống nhất một mối, cả dân tộc gắng sức vươn lên để “sánh vai với các cường quốc năm châu”. Kinh tế xã hội phát triển, an ninh quốc phòng được giữ vững và tăng cường, vị thế và uy tín quốc tế của Việt Nam ngày càng cao trên trường quốc tế, đời sống của nhân dân được nâng cao. Thành quả tốt đẹp đó là nhờ sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh, sự đoàn kết đồng lòng của hơn 90 triệu người Việt Nam ở trong nước và đồng bào ta ở nước ngoài, sự giúp đỡ thiện chí của bạn bè quốc tế. Đó là một thực tế không thể phủ nhận.
Thấy rằng, bên cạnh những thành quả tốt đẹp, yếu tố thuận lợi thì những mặt tiêu cực, hạn chế, khó khăn vẫn đe dọa thành quả cách mạng của nhân dân, nền hòa bình, độc lập, chủ quyền của đất nước Việt Nam. Khuyết điểm, sai lầm trong quá trình tổ chức và quản lý kinh tế xã hội khiến niềm tin vào sự lãnh đạo, điều hành của cơ quan nhà nước bị ảnh hưởng tiêu cực. Âm mưu, hoạt động chống phá của các thế lực thù địch bên ngoài tác động không nhỏ tới con đường đi lên của dân tộc. Còn nhiều yếu tố khác thuộc về lịch sử và hiện tại đang và sẽ tác động đến sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, vì mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh”.

Niềm tự hào dân tộc là truyền thống của mỗi người con đất Việt. Và đó cũng là đạo lý của cả loài người. Không biết trân trọng, không biết phát huy các giá trị lịch sử, văn hóa của đất nước thì sao có nhiệt huyết xây dựng nước nhà hưng thịnh. Cây còn có cội, dòng sông dù lớn nhỏ cũng đều có nguồn, huống chi là một Con Người? Thế nhưng, đáng trách cho những con người không hiểu đạo lý bình dị đó. Mấy năm gần đây, xã hội xuất hiện một số kẻ vì nhiều động cơ khác nhau, họ ra sức có lời nói, việc làm phá hoại đại đoàn kết dân tộc, chia rẽ Đảng, Nhà nước với nhân dân, gây mất ổn định xã hội, phủ nhận lịch sử và thành quả nhân dân nỗ lực đạt được. Họ là cái bóng của gã khổng lồ chưa từ bỏ ý đồ cướp tự do, độc lập, chủ quyền của nhân dân Việt Nam. Họ có già, có trẻ, có đủ thành phần xã hội, nhưng họ không có chính nghĩa và chắc chắn họ là số ít. Họ tự cho mình cái quyền đứng trên nhân dân, đứng trên đạo lý con người để phán xét, để xuyên tạc và vu cáo. Việc làm dơ bẩn của họ khiến toàn dân bất bình, coi khinh. Họ che đậy dã tâm phá hoại của mình bằng những danh từ cao đẹp là “dân chủ”, “nhân quyền”. Tuyệt nhiên, họ không bao giờ che lấp được con mắt của nhân dân, vì chính nhân dân mới là người làm nên nội hàm của dân chủ, nhân quyền, độc lập, tự do. Trong sâu thẳm trái tim những kẻ đội lốt người kia đã không còn lẽ phải, bộ não họ đã hủ hóa, lương tâm họ đã bán sạch cho quỷ dữ. Họ là kẻ chống lại nhân dân và Tổ quốc. Cho dù đất mẹ rộng lớn bao la ngọt ngào cũng khó lòng đón nhận một đứa con không còn thức tỉnh lương tri như vậy.
Bộ mặt thật tráo trở của mấy tên nhặng xanh gắn nhãn “dân chủ”, “nhân quyền” thì gần như tất cả dân tộc Việt Nam ai ai đều biết và tuyệt nhiên người người đều căm phẫn sự dối trá của chúng. Thế nhưng, vẫn có thể vì lý do này, lý do khác, một số ít bà con chưa biết bộ mặt thật của Quân “trốn thuế”, Lân Thắng ngịch tử, Tường Thụy, Chí Dũng… nên vẫn nghe chúng nói và kết quả là bị chúng lừa. Những mõ làng như RFI, RFA… chỉ là manh áo giấy khoác cho mấy tên nhặng xanh kia khi chúng đi với quỷ dữ chống lại quê hương, đất nước, nhân dân Việt Nam thân yêu.

            Vốn dĩ, trong một xã hội gần trăm triệu dân, ắt hẳn phải có người này, người kia. Thế nhưng, có một loại người khiến cả xã hội Việt Nam và nhân loại tiến bộ trên toàn thế giới phải cách ly và ghê tởm, đó là nhóm tự xưng là nhà hoạt động “dân chủ”, “nhân quyền”. Thực ra, giá trị dân chủ, nhân quyền đích thực thì con người nào, thiết chế nào chả mong muốn và dân chủ, nhân quyền chỉ được đảm bảo trên nền tảng một đất nước độc lập, chủ quyền, hòa bình. Điều mâu thuẫn ở đây là một vài kẻ lại tự xưng, tự trao cho mình cái quyền mà họ gọi là “đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền” lại đi ngược hoàn toàn với nội hàm tốt đẹp của hai từ “dân chủ” và “nhân quyền”. Họ mượn danh, lấy cớ để chống lại Tổ quốc Việt Nam, nhân dân Việt Nam, âm mưu gây rối loạn xã hội, phá hoại nền hòa bình, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc.
            Chính những con người đó, họ đang “Hoang Tưởng” trong một thế giới thực. Bi thương cho một số kẻ từng có học thức, từng cống hiến trí tuệ thời trai trẻ cho sự nghiệp phát triển đất nước, nay về già, rảnh rỗi nhận lương hưu lại đi “làm thêm” bằng cách chống phá nền hòa bình, dân chủ của đất nước Việt Nam. Lòng tham của họ che khuất cả trái tim và trí óc, dành chỗ cho quỷ dữ ngự trị. Mệnh danh là nhân sỹ, trí thức nhưng qua những điều dối trá, xuyên tạc họ nói, viết về tình hình kinh tế - xã hội, chính trị, vấn đề nhân quyền, dân chủ ở Việt Nam thì họ thật ngu dốt (như Phật dạy: “Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá”).
            Cái sự hoang tưởng của nhóm nhặng xanh lên đến đỉnh cao, khi họ ngộ nhận rằng minh đang “gánh vác sứ mệnh lịch sử” đấu tranh cho dân chủ nhân quyền. Họ hủ hóa đến mức tự cho việc họ làm sánh vai với lý tưởng chân chính của Cố lãnh đạo Nam Phi Nelson Rolihlahla Mandela – nhà hoạt động chống chủ nghĩa Apartheid (chủ nghĩa phân biệt chủng tộc). Một sự khập khiễng và hoang tưởng đáng khinh bỉ của cái tự xưng là “nhân sỹ, trí thức dân chủ, nhân quyền”. Ngài Nelson Mandela hoạt động vì dân chủ, tự do, quyền con người của nhân dân Nam Phi. Công lao to lớn và tấm lòng nhân văn vì con người của Nelson Mandela được cả thế giới kính trọng. Còn nhóm “nhân sỹ hoang tưởng” ngày đêm viết bài “làm thêm” trên trang boxit, blog danlambao, diendanxahoidansu, dieucay, x-cafe… xuyên tạc, bóp méo sự thật, cản trở sự tiến bộ của xã hội thì bị toàn dân tộc Việt Nam tẩy chay, lên án.

“Thùng rỗng kêu to”, câu nói ấy quả chẳng sai, và chắc chắn đúng với một nhóm người hiện giờ đang nheo nhóc theo cái gọi là “hoạt động dân chủ, nhân quyền”… Điểm tên trong số ấy, có Quân “Trốn Thuế”, Đẽo cày Hải, Góa chồng Minh Hằng, người dây Lân Thắng. Họ lập ra nhiều lắm những nào là blog, mạng xã hội, website… để viết văn, làm thơ, vẽ tranh, sáng tác hò vè và cả điếu văn, tâm thư, bố cáo, tuyên bố… “Kêu to” thật “rõ to” nhưng thực chất, tự “miệng nói tai nghe”, chục triệu người Việt Nam trong nước và vài triệu người Việt Nam ở nước ngoài, có ai thẩm thấu được thứ xuyên tạc, bóp méo, lừa bịp ấy đâu. Chữ quốc ngữ, may mắn là họ đều biết viết, ngoại văn thì cũng bặp bẹ, thế nên, bút đó, bàn phím đó, gõ và gõ, chứ có gì là sự thật, là hợp pháp.
Vậy câu hỏi đặt ra, họ làm điều gian dối đấy nhằm mục đích gì? Đâu là động cơ cho những hành động gian trá đó?
Lẽ nào họ không tồn tại? Có chứ, vì tồn tại thì không chỉ hít khí trời được. Tiền là động cơ, nhưng động cơ ấy thúc đẩy họ hành động tàn độc, đáng khinh bỉ. Thử nhìn qua xem, họ nói toàn điều bịa đặt, vu khống, xỉ vả tổ tiên, chống lại Tổ quốc, đi ngược lại lợi ích của dân tộc… Họ phủ nhận hoàn toàn lịch sử dựng và giữ nước, xây và chống ngoại xâm của dân tộc, thành quả cách mạng của nhân dân. Và họ gọi đó là những giá trị của “dân chủ”, “nhân quyền”. Văn hóa của dân tộc Việt Nam không chấp nhận điều đó. Đành rằng vì kế sinh nhai, nhưng vì cái gì đi chăng nữa, công dân một nước thì phải có trách nhiệm, nghĩa vụ chấp hành pháp luật. Đó là cơ sở góp phần vào sự ổn định xã hội, môi trường thuận lợi cho giá trị dân chủ, nhân quyền đích thực.

Đã vậy, họ còn ngộ nhận! Ngộ nhận rằng mình là “đại diện của nhân dân”, “đại diện của công lý”, rằng họ là “nhân sỹ, trí thức” có tâm huyết với sự nghiệm canh tân, phát triên đất nước… Thật rẻ rúm! Có những tên sống gần thế kỷ ăn cơm gạo của nhân dân, về già đi “làm thêm” bằng cách quay ra đá bát, quẳng xoong, ném nồi, vùi bếp. Vừa qua đó, nào là “tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam”, “Gửi tâm thư”… Chúng nhặng xị hết cả lên, đâu đó có sự kiện là chúng túm tụm nhau lại, mổ xẻ, sáng chế đủ thứ mà nhân dân ta quen gọi là “gian trá”.


Một lần, sáng đẹp trong thanh bình ở Thủ đô, đường phố nhộn nhịp dòng người ngược xuôi. Thế rồi, bỗng trở nên nghẽn, ngỡ tưởng là tắc đường. Nhưng không phải, có cả tiếng cồng chiêng, rồi một nhóm người tay cầm lá (như lá cây vạn tuế), mặc áo trắng có in logo chữ và hình người. Dẫn đầu đoàn là một vị mặc áo đen dài, đeo thánh giá, đó ắt hẳn là một linh mục. Hay họ đi lễ nhà thờ? Băn khoăn tự hỏi, rất muốn có câu trả lời cho sự tò mò của một ngày mới.
Quan sát kỹ hơn, thấy nhóm người hình như không phải người sinh sống ở Hà Nội, vì họ mang theo bánh mì, nước và cả ba lô, nói giọng địa phương. Cũng không giống đi lễ nhà thờ, vì họ đâu hát thánh ca, và vị linh mục đi đầu cũng đâu giảng đạo, hơn nữa lại đi giữa đường phố giờ cao điểm?
Sự tò mò lên cao, nhưng đồng hồ thì cứ chạy dần về phía giờ làm, trong khi đường thì tắc, tiếng ồn, tiếng la ó, khiến sự kiên nhẫn đợi lời giải cho những băn khoăn tắt dần. Nhìn kỹ hơn, nhưng không quên thời gian trôi, thì thấy, nhóm người khoảng vài chục, hình như họ đang hô theo một hai người (kiểu như tổ trưởng), hô hoán đòi tự do, dân chủ gì đó cho một người nào đó. Trông bà con thật lành, nhưng người tổ trưởng hô to nhất thì giống lưu manh hơn, người linh mục thì ngông ngênh đi giữa đường. Mọi người hiếu kỳ đổ ra xem, có thanh niên mặc áo đoàn và một số cảnh sát giao thông cần mẫn phân luồng, đảm bảo giao thông. Nhưng sự hỗn loạn của nhóm người khiến đường phố tắc không dịch chuyển được. Sự bực bội của nhiều người đi đường thể hiện rõ nét, thậm chí có người còn văng tục chửi bới vị linh mục và nhóm người kia vì gây rối trật tự, cản trở giao thông. Mọi người thì thầm, bàn tán, nghe thoảng được thì đây là bà con giáo dân ở một số tỉnh kéo về dự phiên tòa xét xử một bị can được đưa ra xét xử sáng nay về tội trốn thuế.
30 phút, rồi một tiếng lỡ giờ làm, cuối cùng cũng đến được cơ quan, và chắc chắn dù lý do gì thì đó cũng là lỗi của chính mình. Lặng lẽ vào vị trí làm việc, nhưng câu hỏi thì vẫn chưa có lời giải đáp. Vào trang mạng, tìm hiểu tin tức pháp luật, được biết, hôm nay là ngày xét xử bị cáo Lê Quốc Quân với tội danh trốn thuế. Tìm hiểu rộng hơn, thì có diễn đàn tán tụng người đó là nhà dân chủ, hay nhân quyền gì gì, trước từng là một luật sư. Mới đọc qua đến đó, mà thấy ngán ngẩm và hiểu thế nào là một tên trí thức lừa bịp. Và thấy tiếc một tiếng hơn lỡ giờ làm, không chỉ của riêng mình mà hàng trăm người giống mình sáng nay.
Thiết nghĩ, dường như bà con mình với niềm tin theo Chúa trời, nhưng niềm tin ấy đã bị một số kẻ lợi dụng, lừa bịp trong đó có cả vị linh mục dẫn đầu đoàn thì phải. Lợi dụng bà con để vì mục đích cá nhân và bà con vô tình tiếp tay cho hoạt động gây rối trật tự công cộng, làm ảnh hưởng đến rất nhiều người khác. Một xã hội thanh bình, người người lo lao động, kiếm kế sinh nhai, vậy mà chỉ vì một tên trốn thuế khiến trật tự giao thông bị xáo lộn. Rõ ràng, dù nhìn nhận theo khía cạnh nào thì việc làm của nhóm người khi sáng và kẻ cầm đầu đều đáng bị lên án.

Có niềm tin tôn giáo nào lại răn dạy con chiên vi phạm pháp luật, có vị linh mục chuẩn mực nào, lại cầm đầu hoạt động gây rối, cản trở hoạt động bình thường của xã hội? Phải chăng, họ đội lốt linh mục, đội lốt nhà tự do, dân chủ này kia nhằm tạo vỏ bọc thực hiện những hành động xấu, như kiểu gây rối và trốn thuế? Trốn thuế ở nước ngoài, tội nặng lắm, và chẳng khác nào kẻ ăn cướp. Tên trốn thuế là tên cướp, tên cướp ở đây lại nhân danh Chúa, lợi dụng bà con dân nghèo làm bình phong, làm áo giáp. Bị cáo Quân trốn thuế lại từng là luật sư, luật sư thì pháp luật tinh tỏ, thảo nào không khó lợi dụng kẽ hở pháp luật để kiếm lời từ trốn thuế. Thật là một tên cướp đê hèn có động não.

 Tới đây, ngài Ngoại trưởng Mỹ Kerry có chuyến công du sang Trung Đông và Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam từ ngày 11/12 đến 18/12. Nhân sự kiện này, một số vị dân biểu thuộc Hạ viện Hoa Kỳ như dân biểu Loretta Sanchez, dân biểu Zoe Lofgren gửi thư kêu gọi ngài Kerry “ưu tiên” vấn đề nhân quyền trong các cuộc thảo luận với Việt Nam.
Để hiểu rõ hơn về bản chất việc làm của dân biểu Sanchez, dân biểu Lofgren và một số vị dân biểu thuộc Hạ viện Hoa Kỳ khác, hãy cùng xem xét toàn diện, khách quan một số luận điểm sau:
Thứ nhất, cần thống nhất cách hiểu rằng, vị Sanchez, Lofgren và một số ít vị khác, chỉ là con số rất rất nhỏ trong tổng số gần 500 dân biểu có quyền biểu quyết hiện tại ở Viện Dân biểu Hoa Kỳ (United States House of Representatives). Có thể khẳng định, việc gửi thư chỉ là hành động của tiểu thiểu số dân biểu trong Hạ viện Hoa Kỳ (có thể do chưa hiểu khách quan, toàn diện tình hình thực tế tại Việt Nam), không mang tính đa số và quyết định. Ngài Ngoại trưởng Mỹ Kerry sang Việt Nam xuất phát từ trọng trách ngoại giao, chính trị, kinh tế… của Chính phủ Mỹ, nhân dân Mỹ, trứ không đáp ứng “thỉnh thư” gì đó của một số ít người.
Thứ hai, những nội dung nêu trong thư, báo cáo, phát biểu của vị dân biểu Loretta Sanchez (CA-46) về Việt Nam là hoàn toàn sai sự thật, không khách quan, thậm chí vu khống, xuyên tạc, bóp méo thực tế đang diễn ra, gây sự hiểu lầm đặc biệt nghiêm trọng, cần phải lên án. Bởi lẽ:
- Dân biểu Sanchez báo cáo, phát biểu không dựa trên một cơ sở khoa học, thực tiễn và pháp lý nào. Tất cả chỉ là những luận điểm suy diễn, là tiếng nói của một dân biểu Mỹ thay cho một số kẻ, nhóm kẻ người Việt ở nước ngoài có mưu toan chống phá Tổ quốc Việt Nam, đi ngược lại lợi ích chung của dân tộc, nhân dân Việt Nam.
- Dân biểu Sanchez nghe, xem và tin một vài người Việt ở Việt Nam (số này tự xưng là “nhà dân chủ”, “nhà nhân quyền”… như Lê Quốc Quân (phạm tội Trốn Thuế), Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Cù Huy Hà Vũ (đều là những đối tượng có tiền án). Vậy thì có cơ sở nào để lấy những thông tin, tài liệu do các đối tượng trên cung cấp làm căn cứ pháp lý, làm kính áp tròng được không?
- Các luận điểm dân biểu Sanchez nêu, hình như chỉ đơn giản là những ảo tưởng hay đó là sự ảo tưởng có mưu toan? Một vài dân biểu và một nhóm kẻ phạm tội đang gắng gượng che lấp sự thật được cả thế giới công nhận: “Sáng 12/11 (theo giờ New York), với 184 phiếu thuận trên tổng số 192 phiếu, Việt Nam trúng cử với số phiếu cao nhất trong số 14 nước thành viên mới và trở thành thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc”. Sự kiện này, không chỉ thể hiện nỗ lực của Việt Nam trong việc ngày càng đảm bảo, phát huy quyền con người hiệu quả, tốt nhất theo Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền được Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc thông qua ngày10 tháng 12 năm 1948 tại Palais de Chaillot ở Paris, Pháp. Mà qua đó, chứng tỏ niềm tin, sự ủng hộ mạnh mẽ của các quốc gia, nhân loại tiến bộ trên thế giới đối với Việt Nam, nhất là trong vấn đề đảm bảo quyền con người.
Bà dân biểu Sanchez phát biểu rằng: "Tình hình hiện nay ở Việt Nam làm chúng ta phải cân nhắc và quan tâm. Nhà cầm quyền Việt Nam không ngừng đàn áp các tiếng nói đối kháng chế độ bằng cách sách nhiểu, quấy rối, đe dọa và cầm tù các nhà hoạt động dân chủ một cách tuỳ tiện. Tôi đặc biệt lo ngại về sự xúc phạm nhân quyền trầm trọng của an ninh Việt Nam đối với các sinh viên, các nhà bất đồng chính kiến và các thành viên của Mạng lưới blogger Việt Nam nhân ngày (Quốc Tế Nhân Quyền) hôm nay”.
Rõ ràng, vị dân biểu Sanchez và số ít người khác ngang nhiên vu cáo Việt Nam, phủ nhận quyết định của Liên Hợp quốc, phủ nhận ý chí, nguyện vọng của nhân dân Việt Nam nói riêng và nhân loại tiến bộ nói chung. Thực sự, không hiểu từ “tùy tiện” ở đây, bà Sanchez dùng cho ai, hay cho chính mình? Nếu bà cứ bỏ thời gian, công sức, trí tuệ, “tâm đức” để “lo ngại” về sự thật và chân lý, thì có lẽ, dân biểu sẽ không có sức cống hiến cho đúng chức trách, nhiệm vụ của một “dân biểu” nữa rồi.
Bà Sanchez đúng lẽ ra, nên làm một “ngôn luận viên” lá cải ngồng mới đúng. Tiếp mạch văn xuôi của vị dân biểu này mà thấy đáng xấu hổ, lãng phí cho một trí tuệ và nhân cách. "Hôm nay, chúng ta hãy cùng nhau vinh danh những con người Việt Nam luôn hy sinh cho công cuộc tranh đấu cho tự do nhân quyền."
Vâng, xin thưa với bà Sanchez rằng, những câu vừa rồi của bà đã xúc phạm nghiêm trọng lòng tự trọng dân tộc, xúc phạm đến tình cảm yêu nước thiêng liêng của hàng triệu trái tim Việt Nam và cả loài người tiến bộ trên thế giới.
Sự hi sinh của những con người Việt Nam chúng tôi, không cần ai đó “vinh danh” và đặc biệt, không cần bà “vinh danh” (một kẻ quốc tịch khác luôn có những hiểm ý đi ngược lại lợi ích dân tộc Việt Nam). Máu và nước mắt của dân tộc chúng tôi là minh chứng rõ ràng nhất cho sự khao khát tự do, hòa bình, độc lập, dân chủ, tiến bộ. Bà không hiểu, cố tình không hiểu hay hủ hóa đến mức hiểu mà như không vậy? Bà đủ tư cách gì để phát ngôn những danh tính từ như vậy? Có lẽ, lịch sử hình thành, phát triển đất nước chúng tôi lặng lẽ thăng trầm, không “ồn ào” đi cướp, giết như “một vài kẻ khác” để rồi lại văng vẳng lên tiếng cho hết “tự do”, “dân chủ”, “nhân quyền” này nọ.
Đừng gắng ru ngủ cả loài người đang thức, vì mặt trời chỉ lặn lúc chiều hôm. “Chúng ta phải tiếp tục góp phần vào việc rọi tia sáng trước những chính sách đàn áp tiếng nói nhân quyền và kêu gọi nhà cầm quyền Hà Nội phải trả tự do vô điều kiện cho tất cả các tù nhân lương tâm”. Gì vậy? Dân biểu phải hiểu am tường pháp luật, tinh thông chính trị chứ? “Luật rừng” đâu ra mà dám kêu gọi một nhà nước hợp pháp, hợp hiến, là thành viên trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế “trả tự do vô điều kiện”? Tội phạm ở nước bà mà làm vậy được thì đã không có những nhà tù kiểu “Guantanamo”!
Ở nước chúng tôi, nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, hoàn toàn và tuyệt nhiên không có thứ gì gọi là “tù nhân lương tâm” như bà dân biểu nghĩ ra. Những hiểm ý của vị dân biểu thật tàn nhẫn, chính đó mới là vi phạm dân chủ, nhân quyền, xúc phạm nghiêm trọng Ngày Quốc tế nhân quyền.
Và chắc chắn, với lẽ phải và công lý, chuyến công du của ngài Ngoại trưởng Mỹ sẽ thành công tốt đẹp, mở ra mối quan hệ hợp tác toàn diện, tạo động lực mới cho sự phát triển kinh tế, giao lưu văn hóa giữa hai quốc gia.
Nguyễn Tường Thụy, sinh 1950, quê Nam Định, số chứng minh nhân dân 012424536, hiện cư trú tại Thủ đô Hà Nội.

Thụy có quan hệ xã hội với những bạn “nhặng xanh” khác chuyên hút máu của bà con dân nghèo như Lê Quốc Quân (biệt danh là “Quân trốn thuế”), mụ Minh Hằng chuyên gào thét để kiếm tiền…
Từ đó, không khó để suy ra nghề nghiệp của Thụy hiện nay là làm "dân chủ" và "nhân quyền". Sở dĩ Thụy đến với cái nghề này âu cũng từ 2 lý do chủ đạo:
- Thứ 1, để mưu sinh (huy động, quyên góp, lừa đảo tiền, chiếm đoạt niềm tin của bà con nhân dân…)
-  Thứ 2, nhằm thỏa mãn thú tính phản bội dân tộc, Tổ quốc Việt Nam, nhân dân Việt Nam của Thụy và bè lũ.
Thụy đang sống trên một đất nước hòa bình (đứng thứ 34/158 nước - Mỹ xếp hạng 80/158, theo Báo cáo của Viện Kinh tế và Hòa Bình (Úc). Ấy vậy, khi nghe, đọc, xem, cảm nhận, tư duy về những gì Thụy nói, Thụy làm thật trái với thực tế đang diễn ra, xuyên tạc lịch sử ở mức độ đặc biệt nghiêm trọng với lỗi cố ý trực tiếp.
Hoạt động chống phá Tổ quốc Việt Nam theo chân ngoại bang của Thụy có động cơ rất rõ ràng (đã nói ở trên) và thể hiện trên 3 khía cạnh chính:
1. Viết bài xuyên tạc, vu khống tình hình kinh tế, xã hội Việt Nam đăng trên các Website, blog....
2. Trả lời phỏng vấn lũ nhặng xanh như RFI, RFA…
3. Kích động, lôi kéo người dân nhẹ dạ nghe theo và tham gia các hoạt chống lại Tổ quốc Việt Nam của chúng.
Sự thật khách quan cho thấy bính bất hợp pháp, sự đê hèn trong suy nghĩ, lời nói, việc làm của Thụy và bè lũ. Khẩn thiết mong cơ quan chức năng, bà con nhân dân trong và ngoài nước lên án, có biện pháp trừng trị nghiêm khắc những tên “nhặng xanh” này.


Tiền thật nhiều và ra rả nói
Đứng trên trời và phán xét thật oang
Nhân quyền, dân chủ lẫn tự do
Không có gì đâu, nếu chỉ là miệng và lưỡi
Lưỡi không xương và miệng vốn là mồm

Đứng tận bên kia tít bán cầu
Gọi về phỏng vẫn lũ ruồi xanh
Mĩ ngôn nhiều, nhưng thực chẳng bao nhiêu
Toàn giả dối pha lẫn tim đen
"Ăn cháo đá bát" ai còn lạ?

Dân chủ Lê Quốc Quân
Nhân quyền Lê Thị Công Nhân
Tự do là Đằng, Chí Dũng chăng?
Giả dối, hại dân, lừa bịp nước
Há chăng mang tiếng một "Con Người"?

Ngoài kia xa lắm xa lắc lơ
Biển rộng lớn và nước mặn mênh mông
Chỉ có giản đơn điều bình dị
Lẽ phải thuộc về nhân dân đó

Tìm chi những thứ thật xa xôi.
Flag Counter

Sự Thật và Dối Trá

Sự Thật và Dối Trá

XEM NHIỀU

bunhinrom007@gmail.com. Được tạo bởi Blogger.

Lượt Xem