Từng ngày, từng phút, từng giờ, từ miền xuôi tới miền ngược, từ vùng núi tới hải đảo, từ công trường đến đồng quê, bất kể nơi đâu, người dân Việt Nam hạnh phúc lao động, học tập, đoàn kết đồng lòng vượt qua khó khăn, thử thách nhiệt huyết xây dựng Tổ quốc dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.





Lòng yêu đất nước không xa xôi, mà gần gũi bình dị....  



Còn đây, nơi hải ngoại xa xôi, một nhóm kẻ ra sức chống phá, xuyên tạc,
vu cáo tình hình thực tế Việt Nam.







Luôn miệng ra rả nói “yêu nước” mà chẳng biết họ yêu nước nào?
Yêu nước, không phải là gào thét, phỉ báng quê hương như vậy!!!



            Ngày 19/8/1945, cách mạng tháng Tám thành công, ngày mùng 2/9/1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa. Sau hơn 80 năm đô hộ của thực dân Pháp và ngót chục năm đán áp của phát xít Nhật. Người dân Việt Nam, từ thân phận nô lệ, trở thành người làm chủ đất nước, làm chủ tương lai của chính mình. Thế nhưng, với dã tâm của bọn xâm lược, thực dân Pháp được sự hỗ trợ của đồng minh, quay trở lại xâm lược Việt Nam. Tình thế cấp bách, cả dân tộc đồng lòng dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đứng lên, kháng chiến chống Pháp, quyết bảo vệ nền độc lập non trẻ. Sau 9 năm trường kỳ kháng chiến (1045-1954), Hiệp định Gionever chấm dứt chiến tranh Việt Nam, Pháp phải thừa nhận thất bại toàn diện. Sự trọn vẹn của độc lập thống nhất chưa dừng lại ở đó, từ 1954, đế quốc Mỹ nhảy vào Việt Nam thay thế Pháp, tiếp tục cuộc chiến tranh xâm lược kéo dài 21 năm. Với vũ khí tối tân, đồng đô la mạnh bạo, Mỹ đã dựng lên bộ máy ngụy quyền bù nhìn khén tiếng tàn bạo tại Việt Nam hòng phục vụ âm mưu xâm lược, cai trị của Mỹ đối với Việt Nam. Các kịch bản tại Việt Nam được CIA Mỹ dựng lên, che mắt nhân dân Mỹ và nhân loại tiến bộ, tội ác dã man của Mỹ là một thực tế lịch sử không thể phủ nhận. Tuy nhiên, sự phi nghĩa của đế quốc Mỹ và chế độ ngụy quyền tồn tại theo hệ lụy của thuyết nhân quả. Cuộc chiến tranh phi nghĩa của Mỹ và đồng minh tại Việt Nam đã thất bại hoàn toàn. Ngày 30/4/1975, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, toàn quân, toàn dân đã tổng tiến công nổi dậy thống nhất đất nước, giang sơn thu về một mối. Kể từ 1975, hòa bình, độc lập, tự chủ chính thức trở lại với nhân dân Việt Nam.
            Sau thất bại đau đớn tại Việt Nam, Mỹ và những tàn dư của chế độ ngụy quyền không làm ngơ mà tiếp tục thực hiện các kế hoạch, chương trình hòng vớt vát lại những gì không đạt được. Các lợi ích của bè lũ tay sai cho Mỹ bỗng dưng “mất trắng” về tay nhân dân lao động, sự cay cú của kẻ bại trận dâng lên, thôi thúc, hun đúc chúng hành động. Mỹ là kẻ đỡ đầu cho những mưu toan bẩn thỉu, thâm độc của tàn dư ngụy quân, ngụy quyền. Hàng ngàn người di tản theo chương trình của Mỹ, ngay khi đặt chân lên đất Mỹ, CIA, Bộ Ngoại giao, Bộ Quốc phòng, USAID… đã tài trợ, giúp sức cho nhóm chức sắc, tướng lĩnh bại trận của ngụy quyền thành lập ra các nhen nhóm chống phá thành quả cách mạng của nhân dân Việt Nam. Tiêu biểu như:  Đảng Dân tộc Việt Nam, Đại Việt Quốc dân Đảng, Đại Việt Cách mạng Đảng, Liên minh Dân chủ Việt Nam, Liên minh Quân chủ Lập hiến Đa nguyên Việt Nam, Đảng Nhân dân Hành động Việt Nam, Đảng Vì dân, Đảng Dân chủ Nhân dân, Đảng Người Việt yêu người Việt, Tổ chức Phục hưng Việt Nam, Phong trào Phụ nữ Việt Nam hành động cứu nước….
Cũng trong bối cảnh đó, tổ chức khủng bố Việt Nam canh tân cách mạng Đảng (gọi tắt là Việt Tân) đã ra đời năm 1982, do Hoàng Cơ Minh cầm đầu. Tiền thân của Việt Tân là Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam, thành lập ngày 30 tháng tư năm 1980 tại căn cứ 81 gần biên giới Thái - Lào thuộc huyện Buntharik, tỉnh Ubon Ratchathani (Thái Lan), cách Bangkok 500 km về phía Đông Bắc. Tổ chức Việt Tân tập hợp các phần tử thuộc ngụy quân, ngụy quyền cũ, được sự tài trợ vật chất, vũ khí của Mỹ tiến hành các hoạt động vũ trang, cướp giết, chống phá nền hòa bình, thống nhất của Việt Nam. Như vậy, ngay từ khi mới nhen nhóm ra đời, Việt Tân đã lộ rõ bộ mặt hại dân, hại nước. Bản chất của Việt Tân chính là sự thai nghén của âm mưu xâm lược Mỹ và sự thù hận của chế độ cai trị tàn bạo ngụy quyền.
            Ngân sách chi cho các hoạt động của Việt Tân từ ba nguồn: thứ nhất, là sự tài trợ của CIA, chính phủ Mỹ cùng đồng minh; thứ hai, là từ sự khuyên góp của người Việt hải ngoại; thứ ba, từ hoạt động kinh doanh phở Hòa. Một phần ngân sách được chi cho các hoạt động chống phá Việt Nam, phần lớn còn lại dành cho ban lãnh đạo chóp bu Việt Tân ăn chia nhau. Từ năm 1985 đến năm 1987, Việt Tân tổ chức 3 toán vũ trang xâm nhập vào Việt Nam. Tuy nhiên, các chiến dịch này đều bị quân đội và nhân dân Việt Nam đập tan. Chính trong một chiến dịch Đông Tiến vào tháng 7 năm 1987, Chủ tịch Hoàng Cơ Minh bị trọng thương và tự sát. Nhiều toán viên bị bắt và bị tuyên án nhiều năm tù giam. Sau những thất bại liên tiếp, các thành viên chủ chốt của Việt Tân tức khắc ăn chia nhau số tiền ước tính khoảng 10 triệu đôla.
            Sau những thất bại liên tiếp của các hoạt động phi nghĩa, bẩn thỉu, Việt Tân thay đổi phương thức hoạt động theo mưu đồ diễn biến hòa bình của Mỹ và phương Tây. Những năm gần đây, bên cạnh hoạt động khủng bố, Việt Tân đẩy mạnh việc xuyên tạc, vu cáo tình hình Việt Nam, lôi kéo những người thiếu hiểu biết ở hải ngoại để ủng hộ cả về vật chất và tinh thần cho Việt Tân. Là con lai tật nguyền của Mỹ và chế độ ngụy quyền, Việt Tân không quên dùng đô la đê lôi kéo, mua chuộc người tham gia nhen nhóm khủng bố của Việt Tân, một số kẻ thất nghiệp trong nước được Việt Tân tung hô, lăng sê là “ngọn cờ” như Lê Quốc Quân, Bùi Thị Minh Hằng…
            Với bản chất chống phá quyết liệt, Việt Tân không ngừng các hoạt động tuyên truyền, trong đó trọng tâm nhấn mạnh đến đường hướng hoạt động của tổ chức, tô vẽ những viễn cảnh tưởng như tươi sáng, hiện thực hòng che mắt, mị dân đối với cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Một số nghị sỹ các nước phương Tây được Việt Tân mua chuộc, có những phát ngôn không khách quan, thiếu trung thực về tình hình Việt Nam, nhất là trên lĩnh vực dân chủ, nhân quyền.
            Tất thảy đều chứng minh rằng, Việt Tân đang lừa bịp chính khách một số nước, là con bài hậu xâm lược của đế quốc Mỹ với Việt Nam, hoạt động của Việt Tân đi ngược lại lợi ích chung của dân tộc, đe dọa hòa bình, ổn định của nhân loại tiến bộ thế giới. Rõ ràng, Việt Tân là một tổ chức khủng bố đang biến đổi về hình thức. Túi tiền của ban lãnh đạo Việt Tân ngày càng phình to ra, trong khi đó vì nhẹ dạ, cả tin, nhiều người Việt hải ngoại “trái tim lầm lỡ bỏ trên đâu - Đô la sơ ý trao tay giặc”.
Nguyễn Hương Giang
            

Paul Joseph Goebbels - Bộ trưởng Bộ Thông tin Quần chúng và Tuyên truyền Đức Quốc xã, cánh tay phải của trùm phát xít Adolf Hitler từng nói: “Nếu nói dối đủ to và cứ tiếp tục lặp đi lặp lại lời dối trá của mình, quần chúng rồi sẽ tin vào lời dối đó”. Kỹ năng tuyên truyền của Goebbels trở thành bài học phổ quát cho nhiều nhà chính trị nhằm phục vụ cho những mưu đồ cầm quyền của mình. Tại Mỹ và phương Tây, trong suốt thời kỳ chiến tranh lạnh, sự kỳ thị do thiếu hiểu của người dân các nước này với Chủ nghĩa Cộng sản, với Liên Xô và Đông Âu là minh chứng rõ rệt cho những luận điệu tuyên truyền mà các nhà tài phiệt tư bản thực hiện một cách triệt để.
Những chiến dịch quân sự do Mỹ và NATO chỉ huy đều được tô vẽ và ngụy biện bằng các luận điệu dối trá lặp đi lặp lại rất rất nhiều lần. Trong suốt thời kỳ chiến tranh Việt Nam (1954-1975), tổng thể thông tin chân thực về tội ác của Mỹ đều bị bưng bít có chủ đích bởi đạo diễn Lầu Năm Góc và kịch bản của CIA. Sự kiện Vịnh Bắc Bộ là một minh chứng khởi đầu cho chuỗi dài dối trá của nhà cầm quyền Mỹ trước nhân dân Mỹ và dư luận thế giới. Tuy nhiên, dù với kỹ xảo và công nghệ tuyên truyền hiện đại cỡ nào, thì sự thật không thể bị thay thế bởi các luận điệu dối trá. Nhân dân Mỹ, nhân loại tiến bộ dần tiếp cận với những thông tin đa chiều, trung thực, và một làn sóng phản chiến nhanh chóng lan rộng, sự phẫn uất với các luận điệu dối trá của chính quyền Mỹ và phương Tây lan tỏa mạnh mẽ.
Sau khi chiến tranh lạnh kết thúc, từ những năm 90 trở lại đây, Mỹ và phương Tây cùng bộ sộ tuyên truyền bắt tay vào một chiến lược dài hạn mới. Nhân sự sụp đổ của Liên Xô và Đông Âu, Mỹ cùng đồng minh được đà giao giảng về luận điệu bá quyền, độc tôn của tư bản, thỏa sức xuyên tạc, vu cáo chế độ xã hội chủ nghĩa và những tiến bộ của học thuyết Mac-Lenin. Tất cả mũi nhọn của vũ khí tuyên truyền nhằm vào các nước xã hội chủ nghĩa còn sót lại và những nước có quan điểm không thân Mỹ, gây trở ngại cho lợi ích của Mỹ cùng đồng minh. Ngày nay, mục đích tuyên truyền do phương Tây tiến hành, rõ ràng nhằm bảo vệ, duy trì và nâng cao hơn nữa lợi ích kinh tế, chính trị của các nhà tài phiệt. Gần đây, với cuộc chiến tranh IRAC năm 2003, Mỹ ngụy tạo ra kịch bản chống khủng bố, chống vũ khí hạt nhân nhằm thuyết phục nhân dân Mỹ. Để làm được điều này, các kênh truyền thông đều được huy động tối đa công suất, tăng cường độ gấp nhiều lần. Với các luận điệu đó, Quốc hội Mỹ và các nước đồng minh, nhân dân bị thuyết phục rằng, trách nhiệm chống khủng bố, chống phổ biến vũ khí hạt nhân của Mỹ là “chính đáng”, “sứ mệnh” đích thực và sự cần thiết phải tiến hành hoạt động vũ trang.
Tiếp đến, Mỹ vẽ lên những kịch bản về mùa xuân Ả Rập, khi chính những nhà cầm quyền tại Bắc Phi - Trung Đông trước đây đều do Mỹ và phương Tây lập nên, nay thấy không vừa ý với lợi ích, Mỹ nhanh chóng lật đổ chính phủ các nước này. Sự hỗ trợ của truyền thông, đặc biệt là mạng xã hội đã tạo ra hiệu ứng bạo loạn xã hội tại Bắc Phi - Trung Đông trong thời gian ngắn. Gần đây, các sự kiện của Lybia, IRAN, và cả Triều Tiên, Ucraina… đang được các công cụ tuyên truyền của Mỹ và phương Tây là BBC, RFI, RFA… rầm rộ quảng bá cho những kịch bản mà CIA và Lầu Năm Góc vẽ ra trên thực tế.
Suốt nhiều năm qua, với bản tính cố hữu của các nhà tài phiệt sử dụng đồng đô la để xuyên tạc sự thật, tôn vinh điều dối trá, các công cụ tuyên truyền của Mỹ và phương Tây thực sự phát huy hiệu quả trong chiến lược mị dân, triệt để chống lại các lợi ích khác với lợi ích Mỹ và phương Tây.
Sự chi phối chính trị tới truyền thông phương Tây được minh chứng thuyết phục với sự tài trợ, giúp sức cho một số nhóm người Việt định cư tại các nước này thực hiện hoạt động tuyên truyền, vu cáo, xuyên tạc tình hình thực tế khách quan về kinh tế - chính trị - xã hội của Việt Nam. Điều này không khó nhận thấy khi tiếp cận với các thông tin trên BBC, RFI, RFA… tiểu mục ban Việt ngữ. Tuyệt nhiên, đại bộ phận các thông tin đều mang tính tiêu cực, mặt trái, thậm chí đa phần đều sử dụng nghệ thuật tạo hình bóp méo, xuyên tạc, cùng một lúc luận điệu dối trá được lặp đi lặp lại tại nhiều công cụ truyền thông khác nhau. Như một dàn nhạc với đầy đủ nhạc cụ, nhạc công là các website, đài phát thanh, báo giấy, truyền hình… và người chỉ huy dàn nhạc chính là chính quyền Mỹ và phương Tây. Tất cả hòng tấu lên một bản nhạc áp đặt, tráo trở buộc người nghe phải tiếp nhận một cách thụ động.
Catharin Dalpino thuộc Viện Brookings, từng phục vụ trong Bộ Ngoại giao của Clinton với tư cách phụ tá Phó Bộ trưởng đặc trách về nhân quyền, đã gọi Đài Á châu Tự do là "một sự lãng phí tiền bạc". Bà cũng nói "Bất cứ nơi đâu chúng ta cảm thấy có một kẻ thù tư tưởng, chúng ta sẽ có ngay một Đài Gì đó Tự do". Dalpino đã đọc qua các bài viết phát thanh của Đài Á châu Tự do và thấy cách tường thuật của đài là không cân bằng: "Họ dựa quá nặng vào các tường thuật bởi và về các người bất đồng chính kiến sống lưu vong. Nó không giống là tường thuật những gì đang xảy ra tại một quốc gia. Thường thường nó đọc giống như là một sách giáo khoa về dân chủ, điều đó cũng được đi, nhưng thậm chí đến cả một người Mỹ cũng nghĩ đó là tuyên truyền không hơn không kém.”
Theo một bản báo cáo của Ban Nghiên cứu Quốc hội (Congressional Research Service) của chính phủ Hoa Kỳ, các tờ báo nhà nước của Trung Quốc đã có hàng loạt bài viết đưa tin rằng Đài Á châu Tự do là hoạt động phát thanh của Cục Tình báo Trung ương Hoa Kỳ.
Phùng Quang Thái
(còn tiếp)





Nhân quyền – biết rồi, khổ lắm, nói mãi….
Thực tế nhân quyền Việt Nam như thế nào thì tuyệt đại đa số người Việt Nam sống trên lãnh thổ Việt Nam biết rõ hơn ai hết. Sáng ngày 12/11/2013 (theo giờ New York), Đại hội đồng Liên hợp quốc khóa 68 đã tiến hành bỏ phiếu bầu 14 nước thành viên mới của Hội đồng Nhân quyền nhiệm kỳ 2014-2016. Với 184 phiếu thuận trên tổng số 192 phiếu, Việt Nam đã trúng cử với số phiếu cao nhất trong số 14 nước thành viên mới và lần đầu tiên trở thành thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc. Đó là sự tín nhiệm của cộng đồng quốc tế về nhân quyền Việt Nam.
Một số người gốc Việt bên Úc, Mỹ, Canada… vì nhiều động cơ khác nhau, đang ra sức xuyên tạc, bóp méo tình hình thực tế tại Việt Nam, đặc biệt là trên lĩnh vực nhân quyền. Những thủ thuật xuyên tạc đã trở thành thứ nghệ thuật siêu hạng lan truyền theo cấp số nhân. Điểm đến một thủ thuật hay được sử dụng là “mượn danh” một cá nhân có tên tuổi, địa vị chính trị để “phát ngôn” vu cáo, xuyên tạc. Dẫn chứng điển hình là vụ việc: “Dân biểu Canada Wayne Marston lên tiếng về việc công an liên tục sách nhiễu gia đình ông Huỳnh Ngọc Tuấn”.
Thật ra, vị dân biểu Wayne Marston, cũng giống như một số dân biểu khác như Sanchez, Ed Royce… chỉ nói theo đơn đặt hàng của một số nhóm lừa đảo chính trị như Việt tân, Đảng nhân dân hành động… Các vị ấy, chưa bao giờ khảo sát khách quan tình hình Việt Nam và có lẽ, một số vị thậm chí chưa một lần đặt chân đến Việt Nam. Thế mà, tuyên bố như đinh đóng cột!
Rõ ràng, những phát ngôn là thiếu căn cứ khách quan, xác thực:
“Tôi viết thư này gởi ông trong vai trò là Thành Viên Đối Lập Chính Thức của Canada về Nhân Quyền, về một vấn đề mà văn phòng chúng tôi có nhiều quan tâm. Theo Ân Xá Quốc Tế và các tổ chức khác, ông Huỳnh Ngọc Tuấn, một nhà đấu tranh bất bạo động và một cựu tù nhân, cùng với gia đình ông đã bị sách nhiễu, theo dõi, đả kích liên…”
Ông Wayne Marston là dân biểu Canada, không lấy thông tin từ Đại sứ quán Canada tại số 31 Hùng Vương, Hà Nội, Việt Nam, Điện thoại: +84(4) 3734 5000, Fax : +84(4) 3734 5049 hoặc Tổng lãnh sự quán Canada tại Việt Nam ở thành phố Hồ Chí Minh, Tầng 10 tòa nhà Metropolitan 235 đường Đồng Khởi, Quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam, Điện thoại: +84 (8) 3827 9899, Fax: +84 (8) 3827 9935.
Wayne Marston sử dụng thông tin từ Ân xá quốc tế và “các tổ chức khác”? Tổ chức khác ở đây là tổ chức nào? Địa chỉ ra sao? Họ khảo sát bằng cách thức nào?... Không hề có tính khách quan và thực tế, một cách chung chung để đến kết luận vu cáo Nhà nước Việt Nam vi phạm dân chủ, nhân quyền. Là một viên chức Nhà nước của Canada mà không dựa trên những nguồn thông tin chính thống, khách quan thì e rằng lời phát ngôn thiếu tính thuyết phục và không có trọng lượng – không đáng tin cậy.

Dù với thủ đoạn xuyên tạc tinh vi cỡ nào đi chăng nữa, dù công nghệ mạng có phát triển ra sao, thì sự thật không thể được thay thế bằng những dối trá được lăng sê.
Nguyễn Tiến Hùng
Một bài viết lượm được qua internet, chắc hẳn của một bạn trẻ tuổi đôi mươi.


Một số bạn trẻ sinh ra trong thế hệ 8x, 9x có những quan điểm sống quá thực dụng, ích kỉ, thần phục mù quáng các giá trị ngoại quốc và chà đạp, phủ nhận hoàn toàn những giá trị truyền thống, những gì đang có trên đất nước này. Các bạn cho rằng: các giá trị văn hóa, kinh tế, chính trị phương Tây là số 1, cuộc sống thực tại ở Việt Nam là tăm tối, đáng nguyền rủa.
Lịch sử không được phép lãng quên và lãng quên lịch sử là tội lỗi lớn nhất. Hơn 30 năm trước, bố mẹ, ông bà các bạn đang ở đâu và làm gì? Kẻ thù đã làm gì dân tộc Việt Nam? Chẳng phải trước kia chúng cũng tuyên truyền luận điệu “khai hóa” đó sao? Thực tế thì thế nào? 30 năm không phải là quá dài để quên đi một thực tế lịch sử: Pháp, Mỹ và một số quốc gia khác đã xâm lược Việt Nam, dày xéo dân tộc Việt Nam.
Sau hơn 30 năm, cuộc sống của các bạn so với ông bà, bố mẹ trước đây thế nào? Hòa bình và chiến tranh, tự do và gông cùm, cơm no áo ấm và đói rét, tiếng khóc và nụ cười, dân chủ và độc tài, cái chết và sự sống… các bạn sẽ chọn gì đây? Tự các bạn lựa chọn.
Các bạn hay than rằng, cuộc sống ở Mỹ tốt đẹp quá, ở Mỹ dân chủ quá… rất nhiều thứ tương tự như thế. Các bạn đã bao giờ sống ở Mỹ chưa? Đã bao giờ đến Mỹ và thấy những góc khuất ở quốc gia này chưa?
Phải thừa nhận Mỹ là quốc gia phát triển hơn Việt Nam rất nhiều, thành tựu khoa học kỹ thuật của Mỹ là tốp đầu thế giới. Nhưng lấy điều kiện, hoàn cảnh ở một quốc gia mà lịch sử dựng nước và phát triển của họ khác hoàn toàn với Việt Nam thì có công bằng chút nào không? Có những vấn đề lịch sử, sự tồn tại của chế độ phong kiến quá lâu, chiến tranh mấy chục năm, sự cấm vận của Mỹ đã kìm hãm sự phát triển của kinh tế Việt Nam. Một điều các bạn đúng, là nhìn thấy điểm tồn tại của đất nước mình, đó là nước đang phát triển, còn nhiều khó khăn. Thế nhưng các bạn lại cư xử thế nào?
Được sống trong hòa bình, một môi trường thuận lợi hơn nhiều quốc gia khác, vậy mà suốt ngày mở miệng ra là than vãn. Irac ngập chìm trong bạo lực và đánh bom, Trung Đông bất ổn, khủng bố thường xuyên ở các nước tư bản, khủng hoảng chính trị ở Thái Lan… Còn Việt Nam? Một đất nước hòa bình, ổn định về chính trị, là điểm đến an toàn của nhiều du khách và nhà đầu tư quốc tế. Hình ảnh Tổng thống Úc chạy bộ bên Hồ Hoàn Kiếm phát đi khắp thế giới đã trở thành niềm kiêu hãnh của dân tộc Việt Nam yêu hòa bình. Thay vì than vãn, các bạn hãy hành động đi. Tương lai đất nước nằm trong tay các bạn, các bạn phải hành động để xây dựng, phát triển nó. Đừng nên mơ hồ, ảo tưởng về các luận điệu mà phương Tây giao giảng. Cuộc sống của ta phải do chính ta quyết định, vận mệnh dân tộc mình phải do chính những người dân mình quyết định. Bài học về con đường cứu nước của Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh hãy còn nguyên giá trị.
Thật xấu hổ và đáng thương cho những thanh niên trẻ như Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định... Họ đã phủ nhận chính mình, đánh mất chính mình, đi ngược lại lợi ích chung của dân tộc, bán rẻ trái tim và linh hồn cho quỷ dữ. Người xưa có câu: “Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”, thế mà là con người, không lẽ không bằng con vật kia. Thay vì suốt ngày chê và chạy theo một kẻ khác, thì xin hãy hành động tích cực để xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, dân chủ, văn minh và giàu mạnh.

Lòng yêu nước nằm ở chính bạn và trong hành động của chính bạn./.
Sự hiện diện quân đội Hoa Kỳ

Thường ngày, BBC, RFA, RFI (ban Việt ngữ) và boxit, xcafe cùng hàng loạt blog, facebook do nhóm Việt tân cùng đồng đọn rêu rao về dân chủ, nhân quyển kiểu phương Tây. Qua thời gian ngắn thu thập thông tin trên internet, trong đó có trang bách khoa toàn thư mở https://www.wikipedia.org/, xin được trích dẫn về cái gọi là nhân quyền của phương Tây, mà đại diện là Mỹ để quý bạn đọc cùng tỏ. Qua đó, đối chiếu với những vu cáo trắng trợn của Mỹ, phương Tây và lũ dận chủ về tình hình Việt Nam. Thấy rõ bộ mặt trơ tráo, luận điệu đánh lận, gian trá.
Trong lịch sử hình thành và phát triển của mình, quân đội Hoa Kỳ đã không ngừng lớn mạnh về mọi mặt để trở thành một trong những lực lượng quân sự mạnh nhất thế giới, tham gia nhiều cuộc chiến, trận đánh then chốt trong lịch sử chiến tranh, tuy vậy bên cạnh đó, quân đội Hoa Kỳ vẫn được nhiều người biết đến với những tội ác chiến tranh chống lại loài người, những vụ vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Đã có nhiều chỉ trích, buộc tội cùng những chứng cứ cụ thể tố cáo tội ác của quân đội Hoa Kỳ trong các cuộc chiến tranh cũng như những vi phạm nhân quyền đối với những nơi có sự hiện diện của họ.
1.     Chiến tranh với người da đỏ
Trong cuộc chiến tranh với người da đỏ, quân đội Hoa Kỳ bằng ưu thế về mọi mặt đã giành chiến thắng trước người da đỏ, chiếm lấy những mảnh đất màu mỡ, đày người da đỏ vào những vùng có điều kiện khó khăn. Nhiều quan điểm cho rằng đây không chỉ là một cuộc chiến mà còn là một cuộc diệt chủngquy mô.
Theo David Stannard trong tác phẩm tựa đề Tàn sát ở Mỹ thì cho rằng cuộc càn quét sát hại người bản địa qua nhiều chiến dịch của người châu Âu và các thế hệ sau (ý muốn nhấn mạnh người da trắng Hoa Kỳ mà quân đội của họ là trung tâm) là một hành động diệt chủng khổng lồ nhất trong lịch sử nhân loại. Có nhiều quan điểm tán đồng và cho rằng đây là một kế hoạch diệt chủng. Trong những cuộc chiến tranh này, quân đội Hoa Kỳ đã thực hiện nhiều cuộc tàn sát mà điển hình là cuộc tàn sát tại Wounded Knee (Wounded Knee Massacre). Theo Russell Thornton thì khoảng 45.000 người da đỏ bị giết (gấp đôi số người da trắng) - trong đó có nhiều đàn bà và trẻ em. Theo ước tính người da đỏ có vào khoảng 15 triệu khi người Tây phương bắt đầu xâm lược, chỉ còn lại chưa đầy 250 ngàn vào năm 1890.
2.     Tội ác với Nhật Bản và Triều Tiên trong thế chiến thứ 2
Nhạn nhân vụ Hiroshima
Trong chiến tranh thế giới thứ II, đã có những cáo buộc về tội ác của quân đội Hoa Kỳ. Trong trận Okinawa, các nhà sử họcNhật Bản ước tính có trên 11.5 ngàn phụ nữ Nhật bị lính Mỹ cưỡng hiếp trong chiến dịch kéo dài 3 tháng này.  Tờ New York Time thông báo khoảng 2000 dân thường trong 1 làng ở Katsuyama bị lính Mỹ giết và cưỡng hiếp. Tội ác đáng kể nhất của Hoa Kỳ là Vụ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki, theo lệnh của Tổng thống Harry Truman, Ngày 6 tháng 8 năm 1945, quả bom nguyên tử thứ nhất mang tên "Little Boy" đã được thả xuống thành phố Hiroshima, Nhật Bản. Sau đó 3 hôm, ngày 9 tháng 8 năm 1945, quả bom thứ hai mang tên "Fat Man" đã phát nổ trên bầu trời thành phố Nagasaki. Theo ước tính, 140.000 người dân Hiroshima đã chết bởi vụ nổ cũng như bởi hậu quả của nó, số người thiệt mạng ở Nagasaki là 74.000. Ở cả hai thành phố, phần lớn người chết là thường dân. Trong cuộc chiến tranh Triều Tiên cũng có những thông tin cho rằng đã có những vụ thảm sát của quân đội Hoa Kỳ trong cuộc chiến này, trong đó có vụ Thảm sát No Gun Ri (No Gun Ri Massacre) từng gây chấn động dư luận.
Cũng trong thời gian này quân đội Mỹ đã sử dụng vũ khí sinh học bằng cách thả côn trùng gây bệnh cho người và lúa ở vùng quân đội Trung Quốc và Bắc Triều Tiên kiểm soát.
3.     Chiến tranh Việt Nam
Trong chiến tranh Việt Nam, có nhiều chứng cứ rõ ràng để chứng minh tội ác của quân đội Hoa Kỳ đó là những vụ thảm sát, tra tấn, ném bom, rải chất độc da cam...

Dựa trên các tài liệu của quân đội Mỹ, do một lực lượng đặc nhiệm của quân đội chịu trách nhiệm điều tra tội ác chiến tranh thu thập và giải mật, bài báo cho biết trong báo cáo gửi Bộ Tổng tham mưu quân đội, một trung tá Mỹ đã tố cáo các binh sĩ Lữ đoàn không vận 173 tra tấn những người bị bắt giữ ở miền Nam Việt Nam. Các nhà điều tra thuộc lực lượng đặc nhiệm trên đã phát hiện hàng loạt những vụ bạo hành của quân sĩ Mỹ, Trong các tài liệu này còn có báo cáo chi tiết về 142 vụ bắt giữ và ngược đãi tù nhân, trong đó có 127 trường hợp liên quan đến lữ đoàn 173. Tuy nhiên các giới chức lãnh đạo của Hoa Kỳ đã cố gắng che giấu các thông tin này. Tờ Los Angeles Times đã đăng bài viết tố cáo các chỉ huy quân đội Mỹ đã che giấu tội ác của cấp dưới trong chiến tranh ở Việt Nam và phần lớn các quân nhân phạm tội đã không bị trừng phạt, hoặc chỉ bị phạt rất nhẹ, trong khi người tố cáo lại bị ngược đãi.
Quân đội Hoa Kỳ khoe chiến tích thảm sát
 Một số thông tin khác liên quan đến tội ác của quân đội Hoa Kỳ khi giải mật hồ sơ các vụ thảm sát của quân đội này tại Việt Nam 9.000 trang tư liệu Hồ sơ cung cấp chi tiết về 320 vụ việc đã được cơ quan điều tra của quân đội Mỹ xác minh và có những bằng chứng cụ thể. Tuy vậy, hồ sơ này không nhắc tới tội ác ghê rợn nhất được biết đến dưới cái tên " Thảm sát Mỹ Lai" - trong đó các binh lính Mỹ đã hãm hiếp phụ nữ và bắn chết 504 thường dân, trong đó đa số là phụ nữ, trẻ em và người già của làng Sơn Mỹ, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi.
Các vụ việc được chứng minh trong hồ sơ có thể kể đến: 7 vụ thảm sát từ 1967 đến 1971, trong đó có ít nhất 137 dân thường bị giết; 78 vụ tấn công khác nhau vào những người không tham chiến, trong đó ít nhất 57 người bị giết, 56 người bị thương và 15 vụ cưỡng hiếp; 141 vụ tra tấn những người tình nghi hoặc tù binh chiến tranh.
Các nhà điều tra đã xác định được bằng chứng chống lại 203 lính Mỹ bị cáo buộc giết hại dân thường Việt Nam hoặc tù binh. 57 người trong số họ đã bị đưa ra tòa án quân sự và 22 người đã bị kết án. 14 người đã nhận án từ 6 tháng đến 20 năm nhưng hầu hết đều được giảm án đáng kể trong phiên phúc thẩm. Nhiều vụ việc khác đã bị đóng lại vô thời hạn.
Ngoài 320 vụ việc được xác minh, hồ sơ còn có những tài liệu có liên quan đến hơn 500 hành động tàn ác mà các điều tra viên chưa thể chứng minh hoặc không được quan tâm đến.
Chủ tịch Hồ Chí Minh từng bức xúc phát biểu: "Vì Mỹ mà đất nước chúng tôi bị chia cắt làm đôi, đồng bào miền Nam chúng tôi đang lâm vào tình cảnh đau thương, nước sôi lửa bỏng. Vì Mỹ mà miền Nam Việt Nam có những tòa án phát xít, những luật lệ bạo ngược, những máy chém lưu động giết người khắp thành thị và thôn quê, có những trại giam khổng lồ, giam cầm và tra tấn hàng chục vạn người, giết chết hàng vạn người yêu hòa bình và yêu Tổ quốc. Vì Mỹ mà có những sư đoàn, binh lính với máy bay, xe tăng và đại pháo Mỹ đi càn quét liên miên, giết hại thường dân, đốt phá làng mạc. Nói tóm lại vì Mỹ mà miền Nam Việt Nam biến thành địa ngục trần gian".
 Song song với các cuộc tấn công, quân đội Mỹ còn sử dụng máy bay ném bom trên nhiều địa phương tại Việt Nam mà đỉnh cao là Chiến dịch Linebacker II, theo ước tính của phương Tây, đã có 1.624 thường dân thiệt mạng trong chiến dịch này. Ngoài việc tiến hành các cuộc thảm sát, tra tấn và bắn giết, quân đội Hoa Kỳ còn gây tội ác khi rải chất độc da cam lên Việt Nam. Tổng lượng chất da cam dioxin có trong số chất diệt cỏ nói trên ít nhất là 366 kg. Theo các nhà khoa học, do công nghệ sản xuất 2,4,5 T trong những năm 60 còn lạc hậu, mặt khác để tăng sản lượng chất diệt cỏ, một số công ty hóa chất Mỹ đã nâng nhiệt độ của công nghệ sản xuất, nên lượng dioxin có thể là 600–680 kg. Trong khi đó, chỉ cần một vài phần tỷ gam dioxin đã có thể gây ung thư, tai biến sinh sản và dị tật bẩm sinh ở động vật thực nghiệm. Từ năm 1962 đến 1971, quân đội Mỹ đã tiến hành 19.905 phi vụ rải chất da cam/dioxin trên diện tích 2.631.297 ha (trong đó, có 86% diện tích bị phun rải hơn 2 lần; 11% diện tích bị phun rải hơn 10 lần; có 25.585 thôn bản bị rải chất da cam/dioxin).
Cơ quan Lưu trữ Hồ sơ và Tài liệu Quốc gia (NARA) của Hoa Kỳ đã miêu tả khoảng 320 hành động tàn bạo - không tính thảm sát Mỹ Lai năm 1968 - của quân đội Mỹ, được phát hiện bởi những nhân viên điều tra trong quân đội.
4.     Bắn rơi máy bay chở khách ở Iran
Trong chiến tranh Iran-Iraq, tàu tuần tiễu USS Vincennes đã bắn hạ chuyến bay 655 của Iran làm thiệt mạng toàn bộ 290 hành khách và phi hành đoàn ngày 3 tháng 7 năm 1988. Chính phủ Hoa Kỳ tuyên bố chiếc máy bay chở khách đã bị "nhầm" với một chiếc F-14 Tomcat của Iran, và chiếc Vincennes đang hoạt động ở vùng biển quốc tế ở thời điểm đó và lo ngại rằng nó đang bị tấn công, điều sau này có vẻ không chính xác. Phía Iran cho rằng chiếc Vincennes thực tế đang trong vùng lãnh hải Iran, và rằng chiếc máy bay phản lực chở khách của Iran đang lượn vòng và tăng độ cao sau khi cất cánh. Đô đốc Hoa KỳWilliam J. Crowe cũng thừa nhận trên Nightline rằng chiếc Vincennes đang ở trong vùng lãnh hải Iran khi nó phóng tên lửa.
Ở thời điểm đó, thuyền trưởng Vincennes tuyên bố rằng chiếc máy bay của Iran "không thông báo danh tính và không trả lời các tín hiệu cảnh báo từ Vincennes". Ngoài Iran, các nguồn tin độc lập khác, ví dụ, sân bay Dubai, đã xác nhận rằng chiếc máy bay có thông báo danh tính cho tàu chiến Mỹ và cũng xác định rằng: "Chiếc máy bay chở khách đang lấy độ cao và vì thế không thể là một mối đe doa." Khẳng định này phù hợp với tuyên bố của các quan chức Iran. Theo một cuộc điều tra do chương trình Nightline của ABC News tiến hành, những vật ngụy trang đã được Hải quân Hoa Kỳ triển khai trong cuộc chiến trong Vịnh Ba Tư để nhử các tàu chiến Iran và tiêu diệt chúng, và thời điểm chiếc USS Vincennes bắn hạ máy bay chở khách Iran, nó đang thực hiện một chiến dịch như vậy.
Năm 1996, Hoa Kỳ bày tỏ sự hối tiếc chỉ với những người vô tội thiệt mạng, và không đưa ra lời xin lỗi chính thức với chính phủ Iran. Việc bắn hạ máy bay chở khách của Iran Chuyến bay 655 của Iran của tàu tuần dương Mỹ USS Vincennes, đã được một học giả Iran nêu ra [ai nói?] như một lý do rõ ràng để Ruhollah Khomeinirút khỏi cuộc xung đột:
Một học giả Iran có mặt tại hội nghị nói một thời điểm thay đổi quan trọng trong cách suy nghĩ của Iran diễn ra với việc bắn hạ chiếc máy bay chở khách của Iran tháng 7 năm 1988 của tàu tuần dương USS Vincennes. Vụ việc này rõ ràng khiến Ayatollah Khomeini kết luận rằng Iran không thể đương đầu với nguy cơ một cuộc xung đột vũ trang mở với Hoa Kỳ và ông quyết định đó là thời điểm để chấm dứt cuộc xung đột.
5.     Không kích Nam Tư
Trong cuộc không kích ở Nam Tư năm 1999, Mỹ đã dẫn đầu khối NATO ném bom tàn phá Nam Tư, gây nhiều hậu quả nghiêm trọng cho thường dân.
Tính chung, NATO và quân đội Hoa Kỳ đã thực hiện 35.000 chuyến bay ném bom, huy động gần 1.000 máy bay và trực thăng các loại, ném xuống Nam Tư 79.000 tấn thuốc nổ (trong đó có tổng cộng 37.400 quả bom chùm, loại phương tiện chiến tranh bị các công ước quốc tế ngăn cấm). Tổng số thiệt hại đối với các cơ sở công nghiệp, giao thông vận tải và dân sự của Nam Tư theo các đánh giá của báo chí Việt Nam dao động từ 60 đến 100 tỉ USD. Ước tính có gần 2.500 dân thường bị thiệt mạng (trong đó có 89 trẻ em), chưa kể gần 12.500 người bị thương.
Ông Vojislav Koštunica đã lên án việc NATO ném bom vào Nam Tư năm 1999 và cho rằng đây là một hành động “vô nghĩa, vô trách nhiệm và là một tội ác tày trời”. và cũng không ngừng chỉ trích Mỹ khi can thiệp vào nội bộ của Serbia đặc biệt là trong vấn đề Kosovo, chỉ trích Mỹ là thủ phạm gây ra cuộc khủng hoảng tại vùng Bancăng, đe dọa hòa bình và ổn định trong khu vực. Đặc biệt, ông đã có những lời buộc tội nước Mỹ.
6.     Các hoạt động tại Iraq và Afghanistan
Trong cuộc chiến tranh ở Iraq và Afghanistan, quân đội Hoa Kỳ cũng bị đưa tin là đã gây nhiều tội ác đối với thường dân nước này, nhiều vụ thảm sát thường dân được báo chí đăng tải. Điển hình là vụ ngày 19/11/2005, với 24 người ở Iraq. Hay nhiều vụ giết hại thường dân một cách tàn nhẫn đã bị phanh phui, trong đó có những vụ giết hại thường dân Afghanistan.nCũng có nhiều bằng chứng cho thấy trong các chiến dịch, quân đội Hoa Kỳ cũng đã giết nhầm dân thường.
7.     Bị cáo buộc về tra tấn tù nhân
Bên cạnh đó, nhiều tội ác của quân đội Hoa Kỳ cũng được đề cập đến xung quanh các vấn đề về các nhà tù bí mật như Abu Graib hay Guantanamo, tại nơi đây, lính Mỹ đã thực hiện việc tra tấn và đối xử dã man với các tù nhân.
Vào năm 2004, tổ chức nhân quyền quốc tế Human Rights Watch ngày 7 tháng 3 năm 2004, đã công bố báo cáo chỉ trích Hoa Kỳ nặng nề trong việc vi phạm quyền của người Afghanistan, trong đó có việc người Mỹ ngược đãi tù nhân, sử dụng vũ lực quá độ trong việc bắt giữ một số người Afghanistan, là nguyên nhân gây ra những cái chết và thương tích trong thường dân. Báo cáo dài 59 trang này được thực hiện trên các nghiên cứu tại Afghanistan và Pakistan trong năm 2003, đầu năm 2004. Báo cáo còn cho biết những tù nhân được trả tự do cho biết họ bị đánh đập nhiều lần, dội nước lạnh, quỳ gối trong những tư thế gây đau đớn trong một thời gian dài.
Năm 2006, Ủy ban Nhân quyền Liên Hiệp Quốc đã từng công bố bản báo cáo dày 54 trang lên án Mỹ đã vi phạm Công ước quốc tế về nhân quyền đối với các tù nhân bị giam giữ tại Guantanamo, bản báo cáo do 5 điều tra viên thực hiện sau 6 tháng tiếp nhận các cựu tù nhân ở Guantanamo và thu thập thông tin từ các luật sư và một số cơ quan của Mỹ (Mỹ không cho phép phỏng vấn riêng các nghi can đang bị giam giữ tại đây) theo đó, tù nhân tại đây bị đánh đập, bị tra tấn và ngược đãi, lính Mỹ đã bơm thức ăn qua đường mũi cho những tù nhân tuyệt thực, lột hết quần áo rồi đẩy họ vào những nơi thật lạnh hoặc xua chó dữ hăm doạ. Cũng theo bản báo cáo, hơn 500 tù nhân đã bị giam giữ không xét xử ở đây suốt 4 năm qua, kể từ sau vụ khủng bố 11/9/2001, mà không hề đưa ra tòa án xét xử.
Trước đó, Chương trình Dateline của Đài SBS (Úc) công bố những hình ảnh mới về việc lính Mỹ tại nhà tù Abu Ghraib ngược đãi tù nhân Iraq vào ngày 15/2/2006, đài SBS đã công bố những hình ảnh về cảnh ngược đãi tù nhân tại một nhà tù tai tiếng khác của Mỹ - nhà tù Abu Ghraib. Trong một đoạn băng được phát sóng có cảnh các tù nhân Iraq bị làm nhục bằng cách phải phô những bộ phận kín ra trước máy quay, hay phải đập đầu vào tường. Những tấm ảnh được công bố còn cho thấy cả những xác chết; các tù nhân trần truồng trong những tư thế nhục hình, trong đó, có hai người bị xích cùng nhau. Ngoài ra là cảnh lính Mỹ tra tấn tù nhân Iraq.
8.     Những chỉ trích về xâm hại tình dục
Ngoài việc giết chóc, ném bom, tra tấn, cũng có nhiều chỉ trích về binh sĩ của Mỹ tại những nơi họ đóng quân với những vụ cưỡng hiếp người bản địa (bao gồm trẻ em) như ở Việt Nam, Nhật Bản, Hàn Quốc, Afghanistan, Iraq... và cũng có những cáo buộc cho thấy binh sĩ của Mỹ có lạm dụng tình dục trẻ em ở một số nơi trên thế giới. Đặc biệt là có cáo buộc về việc xâm hại tình dục đối với các tù nhân. Tờ Daily Telegraph của Anh đã từng cho biết đã có những bức ảnh cho thấy tình trạng lạm dụng tình dục và tra tấn các tù nhân Iraq của binh lính Mỹ, Tờ Daily Telegraph cho biết, họ có những bức ảnh ghi lại cảnh một binh lính Mỹ công khai hãm hiếp một nữ tù nhân Iraq, trong khi một bức ảnh khác ghi lại cảnh một nam biên dịch viên hãm hiếp một tù nhân nam khác. Không những hãm hiếp và xâm phạm tình dục đối với người dân bản xứ, lính Mỹ thậm chí còn hãm hiếp lẫn nhau.
          Bốn chữ “tù nhân lương tâm” được một số kẻ làm chính trị chộp dật huênh hoang rêu rao đắc trí trên RFA, BBC, Boxit.... Hai chữ “lương tâm” với nội hàm chất chứa nhân văn cặp đôi với “tù nhân” như được vun đắp hòng tạo ra một sự thương cảm từ mọi người. Nhưng khi đặt trong bối cảnh thực tế cuộc sống và môi trường pháp lý sẽ thấy rõ bản chất của cách dùng từ ác ý, đánh lận, gian trá của kẻ sáng tạo và ca tụng nó.
Tại đất nước Việt Nam không có phạm trù “tù nhân lương tâm” trong hệ thống ngôn ngữ pháp lý. Có lẽ, trên thế giới, từ nước Mỹ siêu cường, Nhật Bản hiện đại, nước Nga rộng lớn tới Trung Đông, Bắc Phi, Nam - Bắc Cực… cũng không nơi nào có khái niệm này. Vậy người ta nghĩ ra nó nhằm mục đích gì? Trả lời câu hỏi đó cần tìm hiểu về đối tượng sử dụng và cái được gọi là “tù nhân lương tâm”.
Công dân trong một đất nước có chủ quyền, phải tuân thủ hiến pháp và pháp luật, đó là nền tảng của một xã hội văn minh. Sống, làm việc theo luật pháp là một con người có văn hóa. Các chế định của pháp luật hình sự Việt Nam được xây dựng dựa trên những chuẩn mực đạo đức, chuẩn mực pháp lý, phù hợp với điều kiện kinh tế, xã hội Việt Nam và quan trọng, nó được ban hành bởi cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất là Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Để duy trì sự ổn định, phát triển bền vững đất nước, Nhà nước Việt Nam phải thực hiện nghiêm các quy định của pháp luật, trong đó có Bộ luật Hình sự; công dân Việt Nam và người nước ngoài hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam có trách nhiệm tuân thủ các quy định đó, trường hợp công dân vi phạm pháp luật hình sự phải chịu trách nhiệm pháp lý cho hành vi của mình.
Một số kẻ vì những động cơ khác nhau, thực hiện các hành vi nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm đến các khách thể được pháp luật hình sự bảo vệ, trong đó có khách thể Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã kịp thời được phát hiện, xử lý theo đúng quy định. Điển hình như một số đối tượng Lê Công Định, Nguyễn Văn Hải, Lê Thị Công Nhân, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Quốc Quân, Nguyễn Phương Uyên, Cù Huy Hà Vũ, Đoàn Quốc Hùng, Đinh Đăng Định… Quá trình phạm tội của các công dân trên đã bị quần chúng nhân dân phát giác, cơ quan điều tra làm rõ, viện kiểm sát truy tố, tòa án nhân dân tuyên án. Như vậy, bản án đã có hiệu lực thi hành, tính hợp pháp của bản án là rõ ràng, không thể bác bỏ. Những con người đó khi chấp hành hình phạt tù, được gọi là phạm nhân. Các phạm nhân phải trả giá cho những hành vi họ gây ra với xã hội, hình phạt tù nghiêm khắc tước bỏ một số quyền cá nhân của họ như quyền tự do, quyền bầu cử… Mục đích của hình phạt là để giáo dục, cải tạo họ trở thành công dân tốt, phù hợp với chuẩn mực xã hội. Trong quá trình cải tạo tại các nhà tù, họ được học tập về nghề nghiệp, sự khoan hồng, tính nhân văn của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã tạo cho họ cơ hội để hoàn lương, sớm trở về gia đình, hòa nhập vào xã hội. Rất nhiều phạm nhân khi ra tù đã trở thành công dân sống có ích, phát triển kinh tế gia đình, góp phần vào sự ổn định, phát triển chung của xã hội.
Đó là những sự thật không thể phủ nhận.
Thế nhưng, một số kẻ am hiểu luật pháp, lại cố tình đánh lận, gọi các phạm nhân phạm tội xâm phạm an ninh quốc gia ở trên là “tù nhân lương tâm”. Rõ ràng, lương tâm không phải là thứ ban tặng hay mua bán, lương tâm gắn với con người cụ thể, đặt trong bối cảnh cụ thể. Phạm trù lương tâm không đồng nhất với phạm trù pháp luật. Tại Việt Nam cũng như trên thế giới có một cách hiểu chung cho những người phạm tội bị kết án đó là phạm nhân hoặc tù nhân. Tuyệt nhiên, không có thứ gì được gọi là “tù nhân lương tâm”. Mọi phạm nhân khi chấp hành hình phạt tù đều chung một chế độ quản lý, giáo dục, người cải tạo tốt sẽ được giảm án, khoan hồng, người vi phạm sẽ bị xử lý.
Gần đây, Interner dộ lên nào là “Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam”, “Quỹ Yểm trợ - kết nghĩa với tù nhân lương tâm Việt Nam” do thứ trí thức Nguyễn Đình Thắng tận Hoa Kỳ lập ra, cùng với các nhóm Hội Bầu bí tương thân, Hội Dân oan Việt Nam, Ủy ban Công lý và hòa bình, Hội Anh em dân chủ, Phong trào Con đường Việt Nam tung hô nhau, co cụm lại trong sự ghẻ lạnh, tanh tưởi, ghê sợ của đông đảo bà con người Việt tại nước ngoài và sự lên án mạnh mẽ của hàng triệu đồng bào trong nước. Rõ ràng, các nhóm trên, hoàn toàn không có cơ sở pháp lý tồn tại. Mọi hành động, tuyên bố đều không có cơ sở, dối trá. Đó chỉ là những trò hề của các con rối được điều khiển bởi lũ diều hâu, kền kền muốn phá hoại sự ổn định, nền hòa bình, phát triển của đất nước Việt Nam.
Kẻ sử dụng từ ngữ đánh tráo như vậy, hẳn có mục đích đen tối, động cơ đê hèn. Đằng sau cách mánh khóe dùng ngôn từ là những mưu mô, toan tính bẩn thỉu của bè lũ phá nước, đi ngược lại lợi ích chung của Tổ quốc và nhân dân Việt Nam. Không có gì là chính nghĩa cho hành vi cổ vũ, khích lệ, hậu thuẫn cho những kẻ phạm tội đang chấp hành hình phạt. Dù có gọt rũa, tráo chữ thế nào thì cũng không thể che lấp được bản chất của một hành vi đầy sai trái.




Mõ RFA tồn tại đã lâu. Xin được dùng từ “tồn tại”, bởi lẽ “manh áo không làm nên thầy tu”. Những tưởng có nhóm đưa tin, có đài phát thanh, có internet là thành báo chí? Chỉ là cái vỏ bọc chuyên buôn dưa, bán dừa, tin vịt thành thiên nga. Tóm lại là không có chức năng báo chí và được sở hữu bởi một bầy ác quỷ chống lại Tổ quốc và nhân dân Việt Nam thân yêu. Hết thảy thông tin đều là bịa đặt, vu cáo, xuyên tạc, tuyệt nhiên không có cơ sở thực tiễn khách quan.
Còn Nguyễn Lân Thắng, ngay cái tên đệm đã khiến người ta liên tưởng tới một dòng họ học thức lững lẫy, danh tiếng của đất Việt. Thế nhưng, đứa con nghịch tử vô đạo (có đạo, nhưng là đạo tặc), ăn cơm trắng đá bát ấy kịp thời được dòng họ danh tiếng khai tử. Giờ Lân Thắng vật vờ, quằn quại và ngày càng điên cuồng cùng với mõ RFA thực hiện những phi vụ kiếm nhời từ nhóm ác quỷ nhằm chống dòng họ và sau đó là nhân dân, Tổ quốc Việt Nam.
Bình thường thì không sao, dở giời trái nắng là y rằng, Thắng bù lu bù loa ăn vạ, kêu gào thảm thiết cho con mẹ RFA tiếp cơm gạo. Cái cặp đôi của thân phận bị ruồng bỏ gặp phải bà mẹ ghẻ hiền hậu sao thật đúng là duyên địa ngục ban cho. “Mẹ hát, con khen hay” và kịch bản “con khóc, mẹ thét gào” chẳng lấy gì làm xa lạ. Dẫu cứ có một Computer và đường truyền Internet thì nhà nhà, người người, từ đồng bào trong nước lẫn kiều bào ở nước ngoài đều tỏ màn kịch rất kệch cỡm, rởm đời ấy.
Mới đây chưa đầy năm dương lịch, mõ RFA dật tít “ Blogger Nguyễn Lân Thắng trả lời RFA ngay sau khi được thả” với bút danh vú nuôi Mặc Lâm được lan truyền rộng rãi trong lãnh địa của quỷ. Thật rõ ư là đúng với sự thật bản chất mối quan hệ ngịch tử Lân Thắng và bà mẹ ghẻ hiền hậu RFA.
Cùng đôi lời tỏ bày xem sao.
Màn kịch luôn được dàn dựng, hội ý rất bài bản khi ra mắt công chúng. Trước tiên là tuyên bố lý do, giới thiệu khách mời, kế đến là hỏi xã giao sức khỏe, rồi kéo theo đó là kẻ tung người hứng, bợ đỡ nhau, điểm đến cuối cùng là muốn gửi thông điệp thách thức Tổ quốc, nhân dân, lôi kéo những ai thiếu hiểu biết, lầm tưởng Thắng và bè lũ là những “anh hùng”, “siêu nhân”… theo con đường đầy rẫy tội lỗi, hủ hóa đạo đức của y và bè lũ vài tên (như Tường Thụy, Quân trốn thuế….) chống phá nền hòa bình, sự ổn định của đất nước.
Điểm qua một vài sự gian trá của màn kịch. Trước hết, đi từ chính tư liệu khách quan, chân thực từ bức ảnh chụp tại phi trường Nội Bài. Dường như vị tác giả chụp đã nhầm lẫn đến mức đặt tên thiếu trung thực cho bức ảnh, nhan đề “Bạn bè và gia đình kêu gọi trả tự do cho Blogger Nguyễn Lân Thắng tại sân bay Nội Bài hôm 30 tháng 10 năm 2013. Citizen photo”. Thật ra, đây không phải là sự nhầm lẫn, mà chẳng qua là vì sự thật rõ quá, nên gắng gượng lấy vải màn thưa che mắt bà con cô bác ở xa. Dù soi dưới kính hiển vi của siêu cường Mỹ hay kính lúp của Nhật Bổn cũng không tìm ra đâu là “gia đình” của Lân Thắng? (Nếu gia đình được hiểu theo nghĩa là bố, mẹ, anh, chị em ruột, anh chị em họ, vợ, con, cho dù tính cả người tình đi chăng nữa) - Tuyệt nhiên không có!. Chẳng có mặt ai trong gia đình Nguyễn Lân. Vậy còn “bạn bè” thì được hiểu ra sao? Bạn hàng xóm, bạn học, bạn cơ quan, bạn gì gì đó nữa, cũng không có. Vậy bầy người kia là ai? Cớ gì tác giả bức ảnh (có thể là đứa con rơi của mẹ ghẻ RFA) lại đặt tên đầm ấm, sum vầy cho một bức ảnh đẹp như vậy?
Thật ra, cũng không có gì là to tát, nghiêm trọng. Cứ lướt qua đó, liên kết sự việc lại thì rõ nhóm người kia là ai. Đó là bè, bè trong từ bè lũ của ngịch tử Nguyễn Lân Thắng. Một kẻ vừa đi xa về, theo như mõ RFA bắn tin thì “qua Philippines tham dự….thì anh lại vòng qua Châu Âu rồi về lại Thái Lan”. Lẽ ra, khi đặt chân đến phi trường, thì gia đình, bằng hữu vỗn vã, nồng ấm đón chào, thì đằng này, Lân Thắng lại vật vờ một mình với bè lũ và người mẹ ghẻ RFA tận bên kia bán cầu vọng âm đón tiếp. Vậy đó, một con người phải sống thế nào thì gia đình, bằng hữu mới đối xử như vậy. Chắc hẳn câu hỏi này cũng chính là câu trả lời.
Thấu hiểu tâm trạng quá ư thèm khát tình cảm gia đình, bằng hữu nơi quê hương Việt Nam, Nguyễn Lân Thắng được mẹ ghẻ hiền RFA khích lệ, động viên rất nhẹ nhàng mà đầy đau đớn, tủi hổ.
Trích đoạn:
“Mặc Lâm: Xin được hỏi anh một câu cuối cùng. Anh là hậu duệ của một dòng họ rất nổi tiếng tại Việt Nam là dòng họ Nguyễn Lân, không biết việc làm của anh có gây lo lắng trong gia đình hay không và nếu có thì phản ứng của họ như thế nào?
Blogger Nguyễn Lân Thắng: Gia đình tôi tương đối cũng có tiếng ở Việt Nam vì có các cô các chú các bác tham gia nhiều trong các cương vị khác nhau. Ngay từ đầu các hoạt động của tôi cũng đã làm cho nhiều người trong gia đình lo lắng nhưng dần dần bằng chính những hoạt động của mình qua sự trong sáng, minh bạch trong những hoạt động ấy của tôi nên dần dần mọi người củng hiểu ra và nói chung tất cả đều ủng hộ”.
Phải chăng, thẳm sâu bên trong ngịch tử Lân Thắng vẫn còn đâu đó vướng vân lương tri của một đứa con. Nhưng sự dối trá, dã tâm đi ngược lại lợi ích chung của dân tộc, nhân dân đã che khuất, vùi dập thứ lương tri nhỏ nhoi kia. Để rồi, phải cố ngụy tạo, biện bạch, và tráo trở hơn là sử dụng uy tín danh tiếng của gia tộc mà đánh bóng, lập lờ đi những hành động xấu xa, ác thú của Lân Thắng. Nếu đúng lời Thắng thủ thỉ với mẹ ghẻ hiền RFA “dần dần bằng chính những hoạt động của mình qua sự trong sáng, minh bạch trong những hoạt động ấy của tôi nên dần dần mọi người củng hiểu ra và nói chung tất cả đều ủng hộ”, thì đâu tới cơ sự vật vờ một mình giữa dòng đời lạc lõng…. Lẽ nào với những “các cô các chú các bác tham gia nhiều trong các cương vị khác nhau” có tiếng ở Việt Nam lại phải cần thời gian, để hiểu sâu sắc những hành động đen tối của Thắng sao? Thăng đang chống lại dòng tộc của mình một cách ngông cuồng, gian trá, đáng khinh bỉ.

Thật thấy tội lỗi cho một tâm hồn….
 Mới đây, ngày đầu xuân của năm Giáp Ngọ 2014, Hạ Đình Nguyên lại “khai bút” trong sự mục rỗng, bịp bợm vốn kéo dài lê thê của những xuân cũ. Thường thì nói bao giờ cũng dễ và bịa đặt, vu cáo còn dễ hơn với một tên trí thức rởm như Nguyên. Nhan đề “Kế hoạch thằng Bờm - lấy lại lòng dân” được che đậy bằng những ngôn từ mĩ miều, lối viết ẩn dụ khá chu đáo, có phần chau chuốt về mặt chữ nghĩa. Mục đích của bài viết luôn rõ khi nó được đặt dưới bút danh Hạ Đình Nguyên - xuyên tạc, bóp méo sự thật, kích động, chống phá nền hòa bình, sự ổn định, phát triển của Tổ quốc và Nhân dân Việt Nam.
Trong khi độc lập, hòa bình đang hiện hữu, Nguyên cố gắng tỏ ra có chút “công trạng” khi ra rả đứng ở hiện tại mà phân trần lịch sử, tự cho mình cái quyền đứng trên xương máu của thế hệ đi trước mà cất lên những tiếng hú của loài lang sói. Liêm sỉ và tự trọng của một con người thông thường cũng không làm điều đó, ấy vậy mà Hạ Đình Nguyên bất chấp tất cả. Xin được tâm tư cùng Đình Nguyên đôi lời giản đơn.
Quay ngược thời gian tìm về lịch sử, cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của dân tộc chống sự xâm lược lãnh thổ của Trung Quốc bất kể con dân đất Việt nào cũng tỏ. Vì đó là sự thật và sự thật ấy chính là thành quả xương máu của bao người con Việt Nam yêu nước. Đó là niềm tự hào tiếp nối truyền thống yêu nước chống giặc ngoại xâm trong trang sử vẻ vang chống lại sự xâm lược của phương Bắc. Không dân tộc nào được phép quên đi lịch sử cội nguồn của mình. Thế nhưng, nếu không xây dựng đất nước tương lai tốt đẹp từ hiện tại thì quả là có lỗi với lịch sử. Chân lý giản đơn ấy, là con người ai chẳng thấu hiểu.
Thế nhưng, Hạ Đình Nguyên rất hiểu mà cố gắng làm cho người khác hiểu sai bằng câu chữ của y. “Riêng tôi cảm thấy vui, vì ngày 17 tháng 2 năm nay hơn hẳn mấy mươi năm qua!”. Đình Nguyên “cảm thấy vui”, “vui” trước những mất mát, đau thương của thế hệ cha anh cầm súng bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Cái lộ mặt ở đây rõ ngay từ khúc dạo đầu, Nguyên vui vì trong khi cha anh cầm súng ra chiến trường đổ máu, ngày 17/2 là ngày giỗ của bao gia đình, thì đó lại là ngày mà Nguyên rúm ró trốn quẩn quanh đâu đó để khỏi phải ra trận tuyến máu lửa. Khó lòng che dấu sự hèn nhát, bịp bợm của một kẻ dẫu có nhiều chữ nhưng tâm thì rất tà.
“Sự kiện trọng đại của 30 ngày chiến đấu oanh liệt, đánh đuổi bọn xâm lược Bắc Kinh, đã bị giấu kín, bị nhấn chìm” (trích nguyên vẹn câu chữ của Hạ Đình Nguyên”. Thấy rất rõ đó, khi thời đại của 35 năm về trước dân tộc cần lắm những trai trẻ ra trận tuyến máu lửa thì Nguyên lặn mất tăm, nay 35 năm sau đất nước hòa bình, non sông bờ cõi được giữ vững thì Hạ Đình Nguyên lại được phen tìm về với quá khứ bạc nhược của y. Sự đớn hèn của một nhân cách rởm thể hiện rõ khi Đình Nguyên lầm tưởng rằng triệu triệu người Việt Nam ở trong và ngoài nước không biết đến sự kiện chiến tranh biên giới 1979. Để rằng đến mức y coi như trang sử vẻ vang ấy bị “nhấn chìm, bị che giấu”? Nếu hỏi một học sinh chưa học hết lớp 9, chắc chắn học sinh đó sẽ lật dở trang sách giáo khoa lịch sử ghi rõ ràng bằng chữ quốc ngữ và tát vào bộ mặt giả nhân, nặn nghĩa của Hạ Đình Nguyên.
“Ai đã cố vùi lấp cuộc chiến đấu anh dũng, sự hy sinh cao cả và nỗi đau khôn nguôi này của dân tộc suốt mấy mươi năm nay?” Là ai? Là ai vậy ông Đình Nguyên tật nguyền về đạo đức? Chính là ông đó và những kẻ khác như Lê Hiếu Đằng, Lê Quốc Quân, Nguyễn Tường Thụy và bè lũ mõ làng RFA… đang hò hú hàng ngày chống lại Tổ quốc Việt Nam.
Cùng xem Hạ Đình Nguyên viết kịch, một màn kịch dở: “Một cựu chiến binh hôm nay đã nói với người anh mình: Chúng tôi đi đánh Tàu này, anh có biết không, nhục như con chó. Không thằng nào nhớ tới hết”. Ngài “cựu chiến binh hôm nay” ấy là ai? Phải có họ, có tên, có tuổi, có địa chỉ rõ ràng chứ? Hay “cựu chiến” ấy chính là con người Hạ Đình Nguyên. Nếu chưa một lần đặt chân lên cột mốc 836, chưa một lần tới gần Lạng Sơn, Cao Bằng, Thái Nguyên, Bắc Cạn… thì Đình Nguyên đừng phán bừa như vậy. Một người từng không tiếc máu xương ra tuyến lửa thì chẳng bao giờ khi đất nước thanh bình họ lại tiếc cái mà Đình Nguyên nói ra “Không thằng nào nhớ tới hết”. Mạng sống của người lính còn không tiếc, huống chi họ lại lăn tăn về một sự nhớ nào đó chăng?

“Là một sự bùng nổ thông tin về cuộc chiến tranh vệ quốc 1979 chống xâm lược Tàu, để hôm nay sự kiện lịch sử đó như mở nắp quan tài mà đứng dậy”. Than ôi, Hạ Đình Nguyên dị dạng, tật nguyền cả nhân cách, đạo đức lẫn tâm hồn. Sau bao ngôn từ tưởng như mĩ miều, cuối cùng thì “cái kim trong bọc” cũng thò ra. Vải thưa không che được mắt thánh, tà tâm không thắng nổi minh tâm. Hạ Đình Nguyên coi chiến thắng bảo vệ chủ quyền cương vực lãnh thổ của dân tộc Việt Nam chỉ như một… thôi ư? Quả thật mọi lối đi của ác quỷ đều dẫn đến địa ngục.
































Flag Counter

Sự Thật và Dối Trá

Sự Thật và Dối Trá

XEM NHIỀU

bunhinrom007@gmail.com. Được tạo bởi Blogger.

Lượt Xem