Là một kỹ sư tin học trẻ, thường xuyên lên các diễn đàn mạng đọc tin tức giải trí và âu cũng để update thêm vốn hiểu biết về tình hình chính trị, kinh tế xã hội trong nước và thế giới. Tôi tôn thờ sự tự do, dân chủ và luôn ngưỡng mộ sự dân chủ, tự do trong cuộc sống, tình yêu, công việc. Chính vì thế, tôi chọn lựa làm cho một công ty về điện tử của nước ngoài có chi nhánh tại Việt Nam, để có thể học hỏi thêm kinh nghiệm và làm việc trong một môi trường có phần Tây. Tôi vỗn dĩ không tìm hiểu và không thích chính trị một tẹo nào. Tuy nhiên qua nhiều diễn đàn mạng, rồi cả truyền thông trong nước thời gian qua có nói đến việc nước Việt Nam ta trưng cầu ý kiến cho bản Dự thảo Hiếp pháp mới. Với kiến thức pháp luật hạn chế, nhưng đủ để tôi ý thức được trách nhiệm và niềm tự hào lớn lao của một công dân để góp phần xây dựng một bản Hiếp pháp đích thực, xứng tầm quốc gia, dân tộc.
Thật tình cờ đọc được một bài viết trên Website về hội tụ hay gặp mặt dân chủ tự do gì gì… có đăng bài viết của tác giả nào đó, mà tôi cũng chẳng để ý tên. Nghe tiêu đề thấy giật gân: “Tuyên Bố bác bỏ việc đảng CSVN sửa đổi Hiến Pháp 1992”. Tôi ghé qua diễn đàn này, vì thấy tên của nó gần giống với lý tưởng về sự dân chủ, tự do trong tôi. Ngỡ rằng sẽ “hữu xạ tự nhiên hương”, ai ngờ, tôi bị sốc và hình như là “hắc xạ tự nhiên khắm” thì đúng hơn.
Về mặt dân chủ và tự do thì cái tít kia đã cho thấy một hình thức rách nát đến thế nào. Làm gì có một sự dân chủ hay tự do nào lại “Tuyên bố bác bỏ” một chính thể nhà nước đang thiện tâm, cầu tài để trưng cầu sửa đổi Hiến pháp cho quốc gia mình. Đến cái hình thức chắp vá, thì không hiểu nội dung sẽ sáo rỗng đến thế nào. Qua lời dẫn tựa giới thiệu về những “nhân sỹ” chắp bút viết cái bản tuyên bố bác bỏ đó, tôi nghe những cái tên đến là lạ: Bùi Tín, Đoàn Viết Hoạt, rồi là Nguyễn Minh Cần… Ừ thì đã tự cho mình là “nhân sỹ” thì lên tiếng góp ý là đúng, huống chi một “dân ngu,…đen” còn có quyền ấy cơ mà. Thế những tưởng “nhân sỹ” hơn gì một “phó thường dân”, tưởng là học cao, hiểu sâu, tâm tình với đất nước, dân tộc, nhưng lại thai nghén ra cái thứ phản dân chủ, phản tự do đến gai mắt.
Thực sự thì tôi không quan tâm đến chính trị như đã nói. Với tôi nội hàm của chính trị chỉ đơn giản là những người dân bình thường như bố mẹ tôi, anh chị em tôi và hơn 80 triệu người Việt Nam trong nước có công ăn, việc làm, được sống hòa bình. Và cả cộng đồng người Việt ở nước ngoài được bình an, luôn có một Tổ quốc để hướng về. Đât nước luôn quan hệ hữu hảo với nhiều quốc gia và kinh tế ngày càng phát triển. Có lẽ chính trị là vậy. Và hơn 20 năm nay, tôi hài lòng với cuộc sống ở Việt Nam. Mỗi lần lên BBC, CNN lại có những cái tin về khủng bố, đánh bom, xả sung, xung đột, chiến tranh,.. dù là ở bên kia đại dương, cũng làm tôi hãi hùng.
Tôi băn khoăn về những ngôn từ được viết bằng tiếng Việt trên bài báo đó: “Lo sợ trước sự bùng phát đột ngột của cao trào dân chúng đòi dân chủCS tìm mọi cách dập tắt những đóng góp ý kiến trái lệnh của Đảng”. Thực lòng tôi không hiểu và cũng không muốn tìm hiểu những “con người” viết ra câu ấy chui từ đâu lên và hiện giờ đang lưu bạt phương nào. Nếu như họ đang ở Việt Nam thì đó là một sự xuyên tạc đến trắng trợn, một sự dối trá đến tận địa ngục. Bởi lẽ, ở phường tôi sinh sống, Ủy ban nhân dân phường gửi tới mỗi gia đình một bản góp ý cho sửa đổi Hiến pháp, tổ chức cả những cuộc họp dân phố để phổ biến và mọi người bày tỏ quan điểm của mình. Thật là dân chủ và thiện ý. Còn nếu như họ không ở Việt Nam thì chắc chắn là họ bịa đặt, vu khống. Và đấy là điều tệ hại nhất của một con người, chứ không nói gì đến khoác trên vai tấm áo “nhân sỹ”.
Gắng gượng đọc theo cái dòng văn kệch kỡm “trừ khi một cuộc cách mạng dân chủ nổ ra sớm hơn để tạo cơ hội cho một bản HP dân chủ chính thức ra đời”. Tôi vốn dĩ là dân IT, chuyên về khoa học tự nhiên, nhưng phần nào cũng ham học hỏi về lịch sử dân tộc và biết sơ qua về lịch sử thế giới. Nền văn minh của loài người đã trải qua bao cuộc chiến tranh, bao cuộc cách mạng và gắn với đó là những đau thương, mất mát khôn xiết. Dân tộc Việt Nam phải oằn mình trước những cuộc xâm lăng của ngoại bang, và anh dùng đứng lên chiến đấu, giành lấy độc lập, tự do, dân chủ. Mỗi người dân Việt thấm thía đến tận trái tim và khối óc về giá trị của hòa bình và dân chủ. Một cuộc sống hiện tại trong môi trường chính trị, kinh tế xã hội của Việt Nam là niềm mơ ước của nhiều con người trên hành tinh này. Một bản hiến pháp đang được đưa ra để trưng cầu, để hoàn thiện thì chi bằng hãy góp trí tuệ, tâm đức mà xây dựng, chứ đừng đứng trên Zời mà chỉ tay năm ngón và thích buông lời nào thì buông. Ở một số nước trong thế giới hiện đại này, như khu vực Trung Đông, Bắc Phi và gần mình nhất là Thái Lan, các cuộc xung đột, đảo chính diễn ra và những mong cho ra đời một bản “Hiến pháp dân chủ”. Nhưng, “tự do, dân chủ” ở đâu chả thấy, chỉ thấy đau thương và nước mắt, thấy những tiếng nổ và cảnh hoang tàn đổ phá, thấy quân ngoại bang dày xéo một đất nước vốn dĩ có chủ quyền. Cầu mong một cái gọi là “cuộc cách mạng dân chủ” bùng nổ sớm, chẳng khác chi là cầu mong cho sự bất ổn, đau thương dày xéo dân tộc Việt Nam. Như thế là chính nghĩa và dân chủ sao? Đó là một âm mưu thủ ác và dã man.
Thế nào gọi là “tiếp tục tước đọat các quyền căn bản của nhân dân như quyền tự do tư tưởng, quyền tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, quyền tư hữu v.v…”…Ơ, cái nhà này không đọc kỹ và không hiểu sống ở địa ngục hay chăng mà ăn nói gàn dở đến vậy. Sự gian dối sao cứ tăng dần và tỷ lệ thuận với chiều tăng của câu chữ đến vậy? Tôi lên google và tìm kiếm đôi điều ở bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 do Đảng Cộng sản Việt Nam trưng cầu ý dân:
“CHƯƠNG II: QUYỀN CON NGƯỜI, QUYỀN VÀ NGHĨA VỤ CƠ BẢN CỦA CÔNG DÂN
Điều 15 (sửa đổi, bổ sung Điều 50)
1. Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quyền con người, quyền công dân được Nhà nước và xã hội thừa nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật.
2. Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị giới hạn trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức, sức khỏe của cộng đồng.
Điều 16 (mới)
1. Mọi người có nghĩa vụ tôn trọng quyền của người khác.
2. Không được lợi dụng quyền con người, quyền công dân để xâm phạm lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, quyền, lợi ích hợp pháp của người khác.
Điều 17 (sửa đổi, bổ sung Điều 52)
1. Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật.
2. Không ai bị phân biệt đối xử trong đời sống chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội…….”
Nếu không biết đọc tiếng Việt, thì xin đừng viết tiếng Việt!
“Quốc Hội hiện nay là Quốc Hội của đảng CS vì do đảng CS dựng lên, không có thực quyền sửa đổi cũng như soạn thảo Hiến Pháp”. Cái gì không biết thì phải hỏi, hỏi bạn bè, thầy cô không biết thì lền Google. Và đâu phải cái gì cũng cần hỏi, vì những thứ là sự thật hiển nhiên trong đời sống. 18 tuổi lẽ nào các “nhân sỹ” chưa tự tay cầm lá phiếu đi bầu đại biểu quốc hội và không thấy các ứng cử viên đại diện cho mọi tầng lớp nhân dân, mọi thành phần dân tộc, tôn giáo hay sao? Nếu chưa rõ, thì xin quý “nhân sỹ” xem tôi tìm ra cho:
“Quốc hội Việt Nam là một cơ quan quan trọng trong hệ thống chính trị Việt Nam, là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân Việt Nam và là cơ quan quyền lực Nhà nuớc cao nhất của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Cơ quan này có ba chức năng chính:
Lập pháp
Quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước
Giám sát tối cao hoạt động của Nhà nước.
Thành phần nhân sự của cơ quan này là các đại biểu quốc hội Việt Nam, do cử tri Việt Nam bầu ra theo nguyên tắc phổ thông, bình đẳng, trực tiếp và bỏ phiếu kín. Các đại biểu được bầu chịu trách nhiệm trước cử tri bầu ra mình và trước cử tri cả nước. Thông qua các đại biểu và thông qua quốc hội, nhân dân Việt Nam sử dụng quyền lực của mình để định đoạt các vấn đề của đất nước.”
Quốc hội là tập trung trí tuệ và tâm đức của toàn dân tộc, xin đừng gắng gượng vẽ nên một quốc hội “siêu hình” và tập hợp toàn thứ phản tự do, dân chủ.
“Việt Nam cần có một bản Hiến Pháp dân chủ. Đây là một nhu cầu thực tế đáp ứng khát vọng của đại đa số nhân dân Việt Nam hiện nay”. Đúng! Việt Nam cần một bản hiến pháp dân chủ và hơn 80 triệu người Việt Nam ở trong nước và cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài khao khát xây dựng một bản Hiếp pháp dân chủ, đáp ứng yêu cầu của thực tiễn và thời đại. Nhưng cái nhu cầu ấy là xuất phát từ tâm tư, nguyện vọng và thiện tâm, thiện trí của mỗi người dân Việt Nam, chứ đâu cần mấy vị “nhân sỹ” gì đó đứng trên trời cao lên tiếng và tỉa tói, nói thay???
Đã lim dim đôi mắt để đọc đến đoạn kết của bài báo: “Họp Mặt Dân Chủ sẽ đồng hành cùng mọi tổ chức và thành phần dân chủ trong và ngoài nước nhằm hỗ trợ cao trào dân chủ này, để toàn dân Việt Nam sớm có được một bản Hiến Pháp Dân Chủ và cơ hội tự do chọn lựa những người xứng đáng để lãnh đạo đất nước”. Có lẽ, “diễm từ” của “góp mặt dân chủ” (đúng là góp mặt mới chuẩn, còn đâu có góp trí, góp tâm về dân chủ?), chỉ dành để diễn hề, diễn một “trò lố”. Thế nào là “lựa chọn những người xứng đáng để lãnh đạo đất nước?” Lẽ nào, “lãnh đạo” ấy lại là các “nhân sỹ” đang góp mặt lạ dân chủ kia? Đang vì một tiến trình dân chủ và xây dựng đất nước hay chỉ là phản dân chủ và kéo lùi sự tiến bộ của dân tộc Việt Nam?
Hà Hùng Dương

Bạn ơi, bao năm chưa gặp lại nhau, cầu nguyện bình an và mạnh giỏi tới bạn và gia đình bên ấy.
Thời gian thấm thoát qua đi như bóng câu bên cửa sổ, mái đầu đã ngả dần sang màu bạc, những nếp nhăn của cuộc đời và tình người hiện rõ bên khóe mắt. Nhớ lại những oanh liệt của tuổi trẻ thật nhiều tâm trạng, buồn vui xen lẫn. Gần 40 năm trôi qua kể từ ngày bạn và tôi Di tản trong chiến dịch “Frequent Wind” của Chính phủ Mỹ để di tản quân nhân,  nhân viên dân sự Mỹ và một số  người Việt đã từng cộng tác hay liên hệ với chính phủ Mỹ và chính phủ Việt Nam Cộng Hòa rời khỏi Việt Nam. Thời khắc gian khổ, bi đát đó có lẽ cả tôi, bạn và trăm ngàn người Cộng hòa sẽ thật không quên - Một ký ức xa vắng. 19h ngày 30 tháng 4, gia đình chúng ta và hàng ngàn gia đình khác chen chân nhau lên chiếc tàu VishipcoLine, lênh đênh trên biển hàng tuần đến trại tỵ nạn Subic Bay (Philippines), Guam, Wake Island và điểm cuối cùng là California thuộc Mễ Quốc. Bao người đã ra đi vĩnh viễn nằm lại nơi đại dương sâu thẳm lạnh lẽo và tôi cũng mất đi một giọt máu của chính mình. Những khó khăn chồng chất tưởng như không vượt qua được khi đặt chân lên một mảnh đất mới mà chẳng phải đất quê hương, những cô đơn và bàng hoàng… Thật nỗi khó khăn, bĩ cực. Nhưng rồi Chúa cũng ban phước lành đến với gia đình chúng ta, đến với cộng đồng người Việt tỵ nạn, cuộc sống dần ổn định, quen với khí trời và nhịp sống nơi Mễ Quốc.
Những uất hận về cộng sản không dễ gì xóa nhòa trong những năm đầu bên Mễ Quốc, chúng ta tham gia các phong trào đoàn kết cộng đồng người Việt tị nạn, phần vì đùm bọc bên nhau và với lý tưởng cộng hòa,chúng ta tham gia đấu tranh, tẩy chay cộng sản nơi hải ngoại. Những cuộc hội nhóm kỷ niệm ngày quốc hận, những đợt biểu tình tẩy chay cộng sản bên Mễ Quốc… diễn ra hết ngày này sang ngày khác. Nó dường như là những tiếng vang cuối cùng còn ngân sau một hồi chuông dài kết thúc. Thoi thóp và mệt mỏi. Có lẽ từ lâu trong tôi vẫn chất chứa những tâm sự mà tôi giấu kín trong lòng, ngày cả với bạn của tôi. Cuộc sống gọi là khá giả nơi Mễ Quốc, nhưng trong lòng tôi chất chứa bao nỗi nhớ quê hương đất Việt, tôi nhớ Cam Ranh và những bãi biển Hòn Né, nhớ những chiều thu hoàng hôn Đà Lạt. Nhưng quan trọng hơn, tôi nhớ về cha mẹ, và ngọn đồi nơi các cụ yên nghỉ vĩnh hằng. Những tình cảm ân tình với đất nước, với quê hương thôi thúc tôi một ngày nào đó trở lại nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Sau 30 năm, khi nói với bạn rằng tôi quyết định trở về Việt Nam, ngay cả gia đình cũng phản đối cho tôi là gàn dờ, và bạn cùng các anh, em chiến hữu đã tâm tình khuyên tôi. Nhưng ý tôi đã quyết, trái tim tôi thôi thúc và tôi đã trở về miền đất xưa, nơi mà cộng sản toàn quyền.
Gia đình tôi trở về đã được gần chục năm, cũng ngần ấy thời gian chưa gặp lại bạn và các anh em khác. Cuộc sống nơi quê nhà dù điều kiện kém hơn so với bên Mễ Quốc, nhưng tôi và gia đình thấy thoải mái và hạnh phúc. Cuộc sống ở trên cõi đời có lẽ chỉ là tạm gửi, khi thác đi mới là về. Miệt mài với tuổi trẻ phục vụ cộng hòa và Mễ Quốc, trải qua bao thăng trầm với lý tưởng cộng hòa, tôi băn khoăn tự hỏi đã được gì và mất gì? Để rạch ròi phân biệt được mất thiệt hơn giữa cuộc đời vỗn dĩ nhiều thăng trầm và phức tạp này thật e là khó. Tôi hiểu rằng lý tưởng của chúng ta cũng là một trong muôn vàn lý tưởng của thế giới tự do này. Muốn cống hiến cho sự hưng thịnh của đất tổ Việt Nam mình. Những người cộng sản cũng vậy, và thật sự công bằng mà nói chung ta và những người cộng sản khác nhau ở cách thức và ý thức hệ của mỗi bên. Nhưng mục tiêu cuối cùng có lẽ vẫn là đất tổ Việt Nam phát triển. Miệt mài với những tháng năm bên nền Cộng hòa, phụng sự chúa và đất mẹ, những cảnh chém giết nồi da nấu thịt tương tàn có lẽ là điều đau xót nhất. Chúng ta cùng gia đình nhà họ Ngô được Mễ Quốc bảo trợ, nhưng rồi sự bảo trợ ấy cũng không thể cưỡng lại được vận mệnh của một dải đất thống nhất hình chữ S. Những người cộng sản đã quy non sông về một mối, và nhìn một cách khách quan thì Cộng hòa và Mễ Quốc đã thất bại. Chúng ta thua. Và dường như sau những thất bại đó, đang cố gắng để cứu vớt điều gì còn dơi dớt lại của lý tưởng cộng hòa và thời vang bóng. Bạn và các anh em khác vẫn tụ hội nhau dưới lá cờ cộng hòa để những mong một ngày xác lập lại nền cộng hòa xưa. Là một người bạn, tôi không phản đối lý tưởng và con đường bạn lựa chọn. Tôi không phán xét hay bình phẩm sự đúng sai ở cuộc đời này. Lịch sử của cộng đồng người Việt tỵ nạn đã chất chứa nhiều đau thương. Một phần gắn với đó là sự hận thù. Lòng hận thù của con người sẽ đi về đâu khi ta chỉ có thời gian ngắn ngủi trên cõi đời này.
Nhiều đêm trằn trọc tôi triền miên trong những suy nghĩ. Trước đây ta vẫn nghĩ rằng cộng sản là xấu, là dã man và tàn ác. Trước khi tôi về nước, nhiều người đã cảnh báo rằng có thể sẽ không giữ được mạng sống khi đặt chân lên đất mẹ. Thật sự thì có đôi chút băn khoăn, nhưng đã không làm tôi nản quyết tâm của mình. Tôi và gia đình đã về đất mẹ để đối mặt với thực tại. Nhưng thực tại hiện giờ tôi đang sống không giống với những băn khoăn của bao lời khuyên can bên Mễ Quốc. Tôi và gia đình có một vài lần lên trình diện chính quyền và khai báo về tạm trú, rồi thường trú vĩnh viễn. Các cháu của tôi đã tốt nghiệp Đại học ở Việt Nam và xây dựng gia đình, khi đứa cháu nội lấy chồng, tôi đã gửi đĩa ghi lại đám cưới của nó cho bà con, anh em bên ấy. Tôi cản ơn sự quan tâm, chia sẻ niềm vui với gia đình tôi của mọi người. Với tôi, cuộc sống có lẽ vậy là đủ và hạnh phúc. Tạm gác lại những tranh đấu của cuộc đời để trở về với quê hương, với chính mình và gia đình có lẽ là niềm vui bình dị mà ấm áp nhất. 30 năm sống cuộc sống tha hương, tôi được nghe nhiều và rất nhiều về Việt Nam, nơi cộng sản cầm quyền. Và những điều nghe vẫn chỉ là nghe, xem vẫn chỉ là xem. Khi ta chỉ nghe bằng đôi tai, chỉ xem bằng đôi mắt thì có lẽ là không chuẩn bạn tôi à. Có về đất nước mình, về nơi mà mình đã sinh ra, đã gắn bó một phần cuộc đời tôi mới cảm nhận được sự thật. Sự thật đó khách quan và không có những chính trị lồng ghép chắp vá, không có những thủ đoạn được xào qua. Phải thừa nhận bạn ạ, tình hình đất nước Việt Nam còn kém xa so với Mễ Quốc về nhiều mặt. Nhưng tôi nghĩ điều đó là lý giải được và không hề do lỗi của cộng sản. Lịch sử đất nước, chắc tôi và bạn đều đã rõ, những cuộc chiến tranh liên miên là kéo theo đó sự tụt hậu ghê gớm nhiều thập kỷ, thậm chí hàng thế kỷ. Tôi thật sự và cả bạn nữa, cả những người cộng hòa và gần 5 triệu người Việt nơi đất khách cũng trăn trở cho sự hưng thịnh và phát triển của đất mẹ Việt Nam. Chúng ta có lòng yêu nước, có những tâm tư và nguyện vọng muốn đất nước đi lên, vậy tôi không hiểu tại sao vẫn giữ mãi những hận thù? Chẳng lẽ, chỉ vì một lý tưởng đã thất bại mà cuốn theo nó, dựa vào những ngoại bang để gây cản trở cho cộng sản và dân tộc Việt trên con đường phát triển chăng? Đó có phải là yêu nước nữa không? Tôi đã gác và xóa bỏ những hận thù, còn chăng trong tôi chỉ là những hoài niệm về thời xa vắng. Có thể một số anh em chiến hữu sẽ nghĩ tôi là đầu hàng cộng sản. Tôi không theo ai cả bạn à, tôi chỉ tôn trọng sự thật và một lòng muốn đất nước đi lên. Cộng sản hay cộng hòa thì có sao? Miễn là người dân Việt mình có được cuộc sống hòa bình, ổn định, ngày càng đi lên. Tôi thấy hạnh phúc khi càng ngày những thông tin về tình hình người Việt ta ở bên đó đạt được những phát triển, thành đạt kinh tế, chính trị. Và đất nước mình cũng ngày càng phát triển hưng thịnh. Nhưng trong tôi vẫn là những thoáng buồn khi bạn tôi, những anh em của tôi vẫn chưa từ bỏ những hận thù trong lòng. Thỉng thoảng tôi có ghé qua những diễn đàn của bạn và một số hội nhóm bên ấy, tôi thấy khó hiểu quá. Tôi nghĩ chính trị hay chính em thì cũng phải là chính danh và tôn trọng sự thật. Nhưng quả thực, những thông tin trên ấy dường như là bịa ra và xoay chéo sự thật nhiều hơn bạn ạ. Tôi tin bạn và nhiều bà con khác có thể do không hiểu, do thiếu thông tin mà nghe theo một số kẻ cơ hội, lợi dụng lòng tin của chúng mình mà thôi. Hiện giờ trong nước, cũng có những kẻ dạng như anh Bùi Tín trước kia qua Pháp, tôi với bạn còn lạ gì nữa. Họ nhận bổng lộc của chính quyền, được nhân dân đóng thuế trả lương, ấy vậy vì những lý do cá nhân rồi quay ra thế này thế kia, rồi cùng với vài nhóm bên ấy bịa đặt thông tin, rùi những cái gì là dân chủ tự do. Tôi nghe mà thấy ngán ngẩm bạn àh. Những loại người với bản tính “ăn cháo đá bát” thì có đi về phe cánh nào, thì cũng là loại chẳng thể tin và chẳng ra gì. Bạn và các anh em bên ấy, tránh xa mấy người như Đài, Cù Vũ, Công Nhân ở trong nước, nhóm người này bị xã hội, người dân Việt Nam tẩy chay căm ghét.
Đấy thế, lan man lại kéo tôi vào câu chuyện chính trị chính em. Sức khỏe của tuổi già thật mong manh và chẳng còn chỗ chứa cho những điều vậy nữa. Gắng gượng sống khi mà đất trời cho thụ hường và những mong sẽ có ngày gặp lại bạn và các anh em bên ấy, trên chính mảnh đất mẹ Việt Nam.
Thân gửi tới bạn và gia đình bên ấy những tình cảm sâu sắc nhất. Mạnh khỏe và làm ăn phát đạt bạn tôi nhé.
“Đêm khuya cảnh vắng sương tan
Lan man gửi bạn luận bàn vậy thôi
Một mình lạc lối bể khơi
Tìm đâu chính nghĩa, bạn ơi quay về”.
Trần Việt Dũng


         Xã hội thông tin bùng nổ, khoảng cách về địa lý và tư tưởng dường như là “phẳng”. Ngập tràn trên mạng xã hội, một số diễn đàn là những chủ đề về dân chủ, nhân quyền và tự do. Đằng sau danh từ cao đẹp của loài người là những động cơ đê hèn trượt dài trên con đường bất nghĩa, bất trung. Nào là luật sư Đài, Công nhân, blog Điếu kày… “trí thức” này, “nhân sỹ” nọ chẳng qua là những “chàng hề dân chủ”.
Biết về lịch sử để hiểu tường tận về quá khứ và hành động chuẩn nơi hiện tại. Đừng chắp ghép và bóp méo lịch sử mà hành xử trở nên kệch cỡm. Đất nước Việt Nam đã trải qua hàng ngàn năm xây và chống. Chống kẻ thù ngoại bang, dẹp nội phản, xây lòng dân, phát triển kinh tế, giữ chủ quyền lãnh thổ. Ngót nghìn năm Bắc thuộc đô hộ, dân tộc xa rời văn minh nhân loại. Từ năm 938, Ngô Quyền đánh tan quân Nam Hán dành độc lập đến 1979, sau 1041 năm, cả dân tộc gồng mình với khoảng 20 cuộc chiến tranh lớn chống sự xâm lược của ngoại bang, thực dân đế quốc. Ngần ấy cuộc chiến đủ để kéo chậm sự tiến bộ về mọi mặt của một đất nước. Hơn ai hết, mỗi người dân Việt Nam hiểu được giá trị hòa bình, dân chủ, quyền công dân. Bởi vậy, người dân Việt Nam đâu cần một tổ chức, một quốc gia nào đại diện hay một nhóm người nhân danh để phán xét nhân quyền, tự do, dân chủ tại Việt Nam.
Đáng buồn thay, có những kẻ sinh ra trên đất mẹ, lớn lên và trưởng thành trên đất mẹ, gần hết cả cuộc đời bám ở đất mẹ lại quay ra ruồng bỏ, xỉ vả, chà đạp lên chính mảnh đất mà họ đang miệt mài hàng ngày uống nước và hít khí trời tự do để sống. Họ bịa đặt nhiều thông tin về tình hình kinh tế, xã hội của đất nước để tiếp tay cho một số kẻ bên ngoài vu khống Việt Nam hết vi phạm dân chủ, nhân quyền này đến tự do khác. Họ khẳng định một cách trên trời rằng ở Việt Nam không có dân chủ, tự do thật sự. Họ tham gia các hoạt động tuyên truyền nói xấu chế độ, nhà nước. Tham gia các hoạt động gây rối an ninh trật tự, kích động biểu tình gây mất ổn định tình hình đất nước, cản trở nghiêm trọng sản xuất kinh doanh và cuộc sống ổn định của người dân. Họ sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ để chống lại chính người mẹ của mình. Và họ ngộ nhận rằng, đó là những hoạt động “yêu nước”?
Vậy sao họ không tụ họp nhau quay cúp tới nơi đâu trên trái đất này nảy sinh, phát triển cho cái lý tưởng “tự do, dân chủ” trong mơ của họ? Lấy đâu ra một xã hội, một quốc gia phi luật pháp và tự do ngự trị trên ý trí của một số kẻ như vậy. Tự do và dân chủ khác với lợi dụng tự do, dân chủ để vi phạm pháp luật và càng khác với thứ tự do ảo tưởng, dân chủ trong mơ của các “chàng hề dân chủ” kia. Dù là ai, là công dân hay người lãnh đạo đất nước thì đều có trách nhiệm tuân thủ pháp luật. Pháp luật là công cụ quản lý nhà nước và xã hội, đảm bảo cho các xử sự của mọi người trong xã hội theo một chuẩn mực chung, được thừa nhận, công nhận và mang tính bắt buộc. Một số kẻ “hề dân chủ” đang ngộ nhận giữa dân chủ, tự do với nhu cầu tham lam của chính họ, đang đánh lận thuật ngữ để che giấu âm mưu gây mất ổn định xã hội của họ. Đó là kẻ phản bội tổ quốc, phản bội dân tộc.
Là một công dân, mang quốc tịch Việt Nam lại có những lời nói, việc làm dơ bẩn, hành động như một kẻ khát máu, đi ngược lại lợi ích chung của cộng đồng dân tộc. Làm toàn những chuyện gian dối, nói toàn những điều vu khống, đó ắt hẳn là cư xử của một con người bất nghĩa. Theo chân ngoại bang, cầu cạnh kẻ bên ngoài chống lại nền hào bình, phát triển ổn định của đất nước, hẳn là kẻ bất trung. Sống ở trên đời còn gì tệ hại hơn là mang danh bất trung, mang tiếng bất nghĩa. Kẻ đã bất trung, bất nghĩa thì không thể có hiếu. Phàm những kẻ cầu cạnh theo chân ngoại bang chống lại dân tộc thì không những ngoại bang không tôn trọng mà đồng bào còn khinh bỉ. Các “chàng hề dân chủ” sẽ mãi trượt dài trên con đường bất nghĩa, bất trung./.
Việt Tân

Lơ láo kìa ai đứng cạnh bờ
Trần ai tri kỷ đã ai chưa?
Ba thu mưa gió người trơ mộc
Bốn mặt giang sơn áo phất cờ.
Được việc thế thôi, cày chẳng biết.
Khinh đời ra dáng, gọi không thưa.
Lâu nay thiên hạ văn minh cả,
Bác mấy ngàn năm vẫn thế ư?
(Tản Đà)

         

Flag Counter

Sự Thật và Dối Trá

Sự Thật và Dối Trá

XEM NHIỀU

bunhinrom007@gmail.com. Được tạo bởi Blogger.

Lượt Xem